CÁCH LÀM CỦA BỘ NGOẠI GIAO MỸ VỀ NHÂN QUYỀN KHÔNG CÓ GÌ ĐỔI MỚI
Viễn
Mỹ và Việt Nam chuẩn bị tổ chức phiên đối thoại nhân quyền thường niên vào cuối tháng 5/2017. Đối thoại nhân quyền là dịp để hai nước có dịp trao đổi thẳng thắn với nhau về các vấn đề liên quan đến nhân quyền như quan điểm nhân quyền, thực tiễn tình hình đảm bảo nhân quyền hai nước…
Có thể nói Đối thoại nhân quyền nếu được thực hiện theo đúng nghĩa và hai nước thực sự có sự chuẩn bị tài liệu đúng tính chất khách quan và khoa học thì đối thoai sẽ là kênh quan trong giúp hai bên tháo gỡ được những bất đồng, khác biệt trong vấn đề nhân quyền, vốn vẫn được xem là vấn đề nhạy cảm và gây cản trở không nhỏ tới quan quan hệ ngoại giao hai nước
Tuy nhiên điều đáng nói là trong khi phía Việt Nam rất tích cưc chuẩn bị cho phiên Đối thoại này thì phía Bộ ngoại giao Hoa Kỳ vẫn duy trì cách làm cũ, nhất là trong việc tìm hiểu thực tiễn tình hình nhân quyền của Việt Nam để rồi chuẩn bị tài liệu, báo cáo cho phiên đối thoại.
Cụ thể về tình hình thực tiễn nhân quyền tại Việt Nam, Bộ ngoại giao Mỹ không tìm hiểu dựa trên thực tiễn tại Việt Nam, dựa trên các báo cáo của Việt Nam mà họ lại dựa vào báo cáo, vào sự cung cấp thông tin, tài liệu từ các tổ chức cá nhân thù địch, chống phá Việt Nam ở nước ngoài.
Ngày hôm nay 12/5, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tổ chức Hội thảo bàn tròn về tình hình nhân quyền tại Việt Nam, dưới sự chủ trì của ông Scott Busby, Phụ tá Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ. Đương nhiên thành phần pham gia Bàn tròn là đại diện các tổ chức có hoạt động chống Việt Nam ở nước ngoài nhất là trên lĩnh vưc nhân quyền như ông Nguyễn Quốc Quân, chủ tịch Tổ chức Quốc tế Yểm trợ Cao trào Nhân bản; Nguyễn Thể Bình, chủ tịch tổ chức Vietnam for Progress; Tổng Giám đốc kiêm Chủ tịch Tổ chức BPSOS, Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng…
Đương nhiên với những nhân vật này, vốn mang sẵn thái độ thù địch với Nhà nước Việt nam cũng như âm mưu, ý đồ chống phá Việt Nam thì những điều mà họ cung cấp cho Bộ ngoại giao Hao Kì không thể nào là khách quan, trung thực, chính xác.
Điển hình như quan điểm của Nguyễn Quốc Quân đươc cho là sẽ phát biểu tại bàn tròn:
“Chúng tôi sẽ đưa ra các vấn đề về nhà cầm quyền Cộng sản gia tăng đàn áp các nhân vật đối lập và gia tăng đàn áp bắt bớ những người của các tổ chức xã hội dân sự độc lập, đặc biệt gần đây là cái chết của anh Nguyễn Hữu Tấn đã gây nên sự quan tâm của cả trong nước lẫn ngoài nước. Vấn đề thứ hai là chúng tôi đòi hỏi trả tự do cho tất cả tù nhân chính trị, những người chỉ phát biểu ý kiến một cách ôn hòa mà bị bắt bỏ tù.”
Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng thì cho rằng sẽ lên tiếng về tình trạng nhà cầm quyền Việt Nam trong thời gian qua đàn áp tôn giáo ngày càng gia tăng đối với Cao Đài, Hòa Hảo, Phật giáo Thống nhất và đặc biệt nặng nề, nghiêm trọng đối với Cơ đốc giáo ở khu vực Tây Nguyên
Như vây có thể thấy với những thông tin, tài liệu từ số người này cung cấp Bộ ngoai giao Mỹ sẽ chẳng thể nào có một báo cáo và tài liệu chính xác, khách quan trung thực về tình hình Việt Nam. Đấy là chưa kể khi vào Việt Nam có thể họ sẽ tiếp xúc, gặp gỡ với một số nhân vật chống đối chính trị, vi phạm pháp luật ở trong nước Việt Nam để lấy thêm thông tin. Và đương nhiên những thông tin này cũng chẳng khác thông tin của mấy ông chống phá ở nước ngoài là mấy.
Đây có lẽ là lí do cơ bản khiến cho vấn đề nhân quyền Việt-Mỹ luôn có sự khác biệt. Sự khác biệt này xuất phát từ chính cách làm về nhân quyền không khoa học và khách quan của người Mỹ. Nói đúng hơn họ vẫn muốn lợi dụng chiêu bài nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ Việt Nam. Chả trách sao mà năm nào họ cũng đòi vào đối thoại, nhưng cứ cách làm này thì đối thoại 10 năm nữa vẫn chẳng thể thống nhất, trừ khi người Mỹ phải hay đổi cách làm và cách nhìn nhận của mình về nhân quyền.
