TRƯỜNG ĐẠI HỒNG THỦY MIỀN TRUNG NĂM 2020 VÀ VẤN ĐỀ CỨU TRỢ
Năm 2020 quả là một năm tai họa với toàn nhân loại khi dịch Covid-19 bùng phát. Với riêng Việt Nam và riêng nữa là đồng bào các tỉnh miền Trung với 8 loại hình thiên tai bão lũ hoành hành. Một đợt bão và lũ kéo dài gần hai tháng chưa dứt, từ cơn bão số 5 đến cơn bão số 9 và các đợt lũ tràn, lũ quét, lũ ống, sạt lở đất kinh hoàng. Riêng về lũ lụt ở miền Trung năm nay, gọi đó là trận đại hồng thủy thì chưa đúng tầm tàn phá khủng khiếp của nó. Phải gọi là Trường đại hồng thủy miền Trung năm 2020. Những tác hại về mạng sống con người, mất mát tài sản, nhà cửa sụp đổ, hư hại...báo chí đã nói nhiều. Nhưng tôi đặc biệt lưu tâm một vấn đề mà tác hại của nó tuy có được đề cập nhưng chưa nghe ai phân tích sâu, kỹ: Đó là vấn đề cứu trợ. Nhưng chuyện cứu trợ đồng bào bị lũ lụt hay bão dữ tàn phá ở nhiều nơi trong nước, thường xuyên nhất là các tỉnh ở “khúc ruột miền Trung ngoằn ngoèo eo hẹp” là chuyện mang tính truyền thống dân tộc rất tốt đẹp, hầu như năm nào cũng có, đến mức gần như có thể nói là “đến hẹn lại lên” cùng bão lũ. Vậy sao lại nói đến tác hại quanh hành động cứu trợ?
Là vì chuyện tranh luận dẫn đến tranh cãi. Đã tranh cãi thì anh nào cũng thấy mình đúng, ít thấy cái sai hoặc chưa hẳn đúng trong lý lẽ của mình. rầm rộ nhất là tranh cãi quanh chuyện ca sĩ Thủy Tiên ‘thân gái dặm trường” đi cứu trợ. Nếu không chấm dứt, sẽ có nhiều tác hại lớn hơn, trước hết là tình cảm đồng bào bị phai nhạt, chia rẽ; tiếp đến là nảy sinh đủ kiểu nghi ngờ quanh chuyện làm từ thiện, lòng tin của một người nào đó bị lung lay trước những thông tin hỗn loạn, ý kiến trái ngược nhau. Ai sẽ hưởng lợi từ chuyện tranh cãi liên miên này? Không ai cả, kể cả những kẻ đang “đục nước béo cò” lợi dụng chuyện tranh cãi về ca sĩ Thủy Tiên để lồng vào đó những âm mưu đen tối nhằm mưu lợi cho mình!

Nếu mọi người chịu khó bình tâm lại, suy nghĩ kỹ một chút, sẽ thấy vấn đề cũng không đến mức phải tranh cãi:
Thứ nhất, bất kỳ ai có lòng thương người và có khả năng làm từ thiện thì đều có thể và rất nên làm, càng nhiều người như, hơn hoặc kém hơn Thủy Tiên...càng tốt. Thực tế đã có nhiều người đóng góp, ủng hộ tiền của để các đoàn cứu trợ đem đến cho đồng bào. Hình ảnh một bà cụ già còng lưng ráng bưng thùng mì tôm đem ra góp cho đoàn cứu trợ, hay hình ảnh em trai bị cụt cả tay chân, chỉ có hai báu vật là hai chiếc áo đấu có chữ ký của toàn thể tuyển thủ và Ban huấn luyện Đội tuyển bóng đá quốc gia...vậy mà em ấy vẫn đem bán đấu giá để hy vọng có chút tiền nhỏ hỗ trợ đồng bào bị thiên tai tàn phá... chẳng đẹp lung linh bằng hình ảnh ca sĩ Thủy Tiên xắn quần lội nước phát quà cứu trợ sao?
Thứ hai, có những việc mà chỉ một người làm lại tốt hơn nhiều người xúm xít chen nhau làm, chẳng hạn hô hấp nhân tạo cho người bị đuối nước; nhưng hầu hết việc cộng đồng xã hội mà có nhiều người chung óc lo nghĩ, tính toán, tổ chức, chung sức thực hiện thì tốt hơn từng cá nhân, trong đó có việc cứu trợ đồng bào bị thiên tai. Cứu trợ sau thiên tai khác hẳn việc hỗ trợ, giúp đỡ một người bị hoạn nạn, bởi thiên tai gây tác hại khủng khiếp trên diện rộng với rất nhiều người, không một ai dù tài sản như núi, tài năng và sức khỏe phi thường, cái tâm đầy ắp lòng từ thiện có thể một mình làm nổi.
Do vậy, thứ ba, cần sự phối hợp đoàn kết chặt chẽ giữa cá nhân với cá nhân, giữa tổ chức với cá nhân và với tổ chức khác. Mà muốn phối hợp đoàn kết chặt chẽ giữa cá nhân với cá nhân, giữa tổ chức với cá nhân và với tổ chức khác thì phải tin nhau qua thực tiễn, không cãi nhau! Nhà nước, cộng đồng xã hội Việt Namvốn đã có các tổ chức như thế, tại sao khong phối hợp kết nối cùng làm? Cái ông Phạm Bá Vương-nguyên Phó Giám đốc Sở LĐ-TB& XH tỉnh Thừa Thiên Huế cùng cái hội từ thiện mang tên Hội Bảo trợ trẻ em... gì đó gần hai tháng nay làm được khối việc tốt, cũng nhờ phối hợp, kết nối với các cá nhân và tổ chức từ thiện khác trong nước đó thôi. Mở lòng ra thì sẽ tin nhau, trước chưa hẳn tin, qua thực tế cùng nhau hành động, niềm tin sẽ nảy sinh. Ngồi trong nhà cãi nhau, nêu ý kiến này nọ... chắc không bằng chung tay hành động.
Thứ tư, từ những dẫn chứng trên và rất nhiều tấm gương tốt một cách kỳ dị trong mắt người nước ngoài chưa từng thấm nhuần các câu “Thương người như thế thương thân”, “Bầu ơi! Thương lấy bí cùng. Tuy rằng khác giống, nhưng chung một giàn”, hoặc hiện đại và rất hình ảnh là câu “Lá rách ít đùm lá rách nhiều” của dân tộc Việt Nam... chứng tỏ đất nước này đâu chỉ có ca sĩ Thủy Tiên biết thương người và có khả năng vận động tiền của để làm từ thiện? Vậy thì, bên cạnh việc hoan hô, ca ngợi cô ca sĩ xinh đẹp đầy lòng từ tâm và có sức hút mãnh liệt này, hãy nghĩ đến nhiều người khác vẫn ngày đêm âm thầm làm từ thiện, trong đó có những người sẵn sàng xả thân cứu Dân.
Còn nếu có ai đó vẫn cứ chăm chăm ca ngợi Thủy Tiên và chỉ Thủy Tiên mà thôi... thì xin lỗi, tôi không tin người đó có lòng với bà con đồng bào miền Trung đang hoạn nạn khổ đau./.
DƯƠNG QUANG KIẾM