THẤY GÌ QUA VỤ BÉ GÁI 8 TUỔI BỊ HÀNH HUNG ĐẾN TỬ VONG

Lang thang quán xá nhân ngày Huế bước vào mùa “đẹp”, nhâm nhi tách café còn nóng hổi, thưởng thức vài bản nhạc Trịnh trong tiết trời vừa trở đông, cảm giác thật “hết nước chấm” với một người có tâm hồn bay bổng như tôi. Bỗng, xé tan bầu không khí yên tĩnh là tiếng khóc của con nít xen lẫn tiếng người lớn oang oang: “Ai lại để cái bàn chình ình ri nữa!? Nín đi con, mẹ thương, đập cái bàn nè, tại cái bàn hết”. Nghĩ vừa thương vừa tức cười, không lẽ văn hóa đổ lỗi của một bộ phận người Á Đông bắt nguồn từ đây, khi mà từ nhỏ người lớn đã vô tình gieo vào tâm trí của trẻ cách đổ lỗi cho hoàn cảnh. Căn bệnh đổ thừa trở nên khá phổ biến ở một bộ phận người Việt hiện nay, nhất là khi đụng phải chuyện gì, trước hết họ chọn cách đổ lỗi cho người khác, tại hoàn cảnh, tại thời tiết, tại chính quyền, tại số phận,…chứ… không phải tại tôi!!

Từ câu chuyện trên mà nghĩ đến vụ bé gái 8 tuổi bị bạo hành đến tử vong hiện đang được đông đảo người dân quan tâm, bức xúc trên các trang mạng xã hội và phương tiện thông tin đại chúng. Sẽ không có gì đáng nói nếu một bộ phận trong số đó không quy chụp, suy diễn vô căn cứ, cho rằng trách nhiệm hàng đầu thuộc về chính quyền các cấp, do nhà nước buông lỏng quản lý, pháp luật thiếu nghiêm minh, do chế độ thiếu “dân chủ”!?... Đâu đó trên facebook, một tài khoản cá nhân còn bày tỏ quan điểm: “Ở Việt Nam, tất cả thiết chế bảo vệ phụ nữ và trẻ em chỉ là lớp vỏ trang trí…”

Không phải chỉ mới đây, mà mỗi khi đất nước có sự kiện chính trị trọng đại hay dư luận xã hội nổi lên vấn đề “nóng” thì đám kền kền, dân chủ cuội lại thi nhau cắn xé, bới móc từng ngóc ngách, kẽ hở để ra sức chống phá, hòng lật đổ chế độ. Tuy nhiên, nếu vẫn cứ giữ nguyên lối tư duy thiển cận với những luận điệu cũ rích của bọn chúng như lấy việc cháu bé bị bạo hành để đổ lỗi cho chính quyền thì mãi không bao giờ thoát được phận tôi tớ thấp hèn, sống ký sinh vào đồng tiền cứu trợ của bọn dân chủ kiểu “Mẽo”. Trong câu chuyện trên, đáng thương xót nhất vẫn chính là bản thân và gia đình của bé gái, chỉ trừ người bố đẻ vô nhân tính đã đẩy con mình đến đường cùng. Đó cũng là hồi chuông cảnh tỉnh cho các bậc làm cha mẹ đã và đang có tư tưởng dùng bạo lực để dạy dỗ con cái, cũng như vì ích kỷ muốn tìm hạnh phúc mới mà đưa con mình vào cuộc sống thiếu thốn tình cảm cả cha lẫn mẹ. Người đáng lên án ở đây chính là bố ruột đứa bé khi mang danh là đấng sinh thành nhưng lại hai tay “giao trứng cho ác”, không những không can ngăn mà còn cùng người vợ kế thực hiện những hành vi vô nhân tính với con đẻ của mình.

Trả lời cho câu hỏi vai trò của chính quyền, pháp luật ở đâu? Ngay khi phát hiện vụ việc, Cơ quan CSĐT Công an quận Bình Thạnh lập tức triệu tập các đối tượng liên quan, tiến hành điều tra, làm rõ, trên cơ sở đó ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam đối với mẹ kế của bé là V.N.Q.T về tội "Hành hạ người khác".  Ngay sau đó, đã thực hiện lệnh bắt khẩn cấp đối với N.T.K.T là bố đẻ của bé do có hành vi đồng phạm giúp sức với V.N.Q.T. Đối với vụ việc mang tính chất nghiêm trọng, được đông đảo người dân quan tâm, với trách nhiệm là cơ quan thực thi pháp luật, CQCSĐT CAQ Bình Thạnh đã làm việc với tinh thần khẩn trương, quyết liệt, nhằm xử lý đúng người, đúng tội, không bỏ lọt tội phạm, đảm bảo tính nghiêm minh của pháp luật. Không chỉ vậy, vụ việc còn được Phó thủ tướng Thường trực Phạm Bình Minh quan tâm sát sao, trực tiếp chỉ đạo các cơ quan, ban, ngành chức năng khẩn trương điều tra, làm rõ vụ việc để xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật. Rõ ràng, Đảng và Nhà nước ta luôn có quan điểm và chính sách nhất quán về quyền trẻ em, đặc biệt quan tâm đối với những vấn đề có liên quan đến quyền và lợi ích của trẻ em. Công tác bảo vệ, chăm sóc, giáo dục trẻ em luôn được coi là một trong những nhiệm vụ chính trị trọng tâm của cấp ủy đảng, chính quyền các cấp, là vấn đề được ưu tiên trong mọi chính sách, chiến lược phát triển đất nước. Không thể có chuyện “Ở Việt Nam, tất cả thiết chế bảo vệ phụ nữ và trẻ em chỉ là lớp vỏ trang trí…”!

Thực tế, những vụ việc như trên không chỉ xảy ra ở Việt Nam. Trên thế giới, có những vụ bạo hành trẻ em với tính chất, mức độ còn nghiêm trọng hơn, vấn đề đáng nói ở đây là cách mà chính quyền, bộ máy lãnh đạo đất nước đó giải quyết như thế nào và dư luận, thái độ của người dân đối với vụ việc đó ra sao. Điển hình là vụ án từng chấn động dư luận, gây nên làn sóng phẫn nộ tại Hàn Quốc vào năm 2008. Tên tội phạm bị kết án 12 năm tù vì tội bắt cóc, cưỡng hiếp, đánh đập một bé gái 08 tuổi rồi bỏ mặc trong tình trạng đa chấn thương. Khi được đưa đi cấp cứu, bé gái hỏng tới 80% ruột già, các cơ quan nội tạng gồm ruột, buồng trứng, hậu môn đều tổn thương nghiêm trọng. Thế nhưng điều gây nên làn sóng phản đối mạnh mẽ chính là hình phạt được cho là quá khoan dung với tên tội phạm man rợ này. Hay một vụ việc khác xảy ra vào ngày 12/8/2015 tại một khách sạn ở thành phố Morelia, bang Michoacán, Mexico. Trong clip an ninh ghi lại, kẻ có tên Jose David N. đã nhiều lần ép con gái riêng của vợ phải nhảy xuống bể nước sâu suốt nhiều tiếng đồng hồ mặc dù cô bé không hề biết bơi. Thậm chí, hắn còn dìm đầu bé gái xuống nước khiến em tử vong trong đau đớn. Bên cạnh kẻ sát nhân độc ác còn có nhiều vị khách khác đang bơi lội xung quanh, tuy nhiên không một ai đứng ra ngăn cản hành vi dã man của hắn. Điều đáng đau lòng hơn chính là sự vô tâm, dửng dưng của những người xung quanh, họ chứng kiến cảnh tượng cô bé bị chính người bố dượng của mình hãm hại, nhưng buồn thay chẳng ai ra tay giúp đỡ. Có thể sau cái chết của cô bé, một bộ phận đông người xứ Mexico sẽ lên án hành vi tàn nhẫn của người bố, thế nhưng có lẽ mọi thứ đã muộn.

Ở Việt Nam, việc bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em được coi là một truyền thống quý báu, tốt đẹp của dân tộc. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, trẻ em luôn là đối tượng nhận được sự quan tâm đặc biệt của Đảng, Nhà nước, gia đình và toàn xã hội. Điều này được khẳng định bằng việc Việt Nam vinh dự là nước thứ hai trên thế giới kí và phê chuẩn Công ước của Liên hợp quốc về Quyền Trẻ em. Nhìn nhận được vấn đề này, hệ thống pháp luật Việt Nam hiện nay đều ghi nhận và bảo đảm quyền trẻ em một cách tối đa. Trong hệ thống pháp luật Việt Nam, bên cạnh Hiến pháp 2013 và Luật Trẻ em 2016, còn có nhiều văn bản pháp luật khác cũng chứa đựng những quy định trực tiếp hoặc gián tiếp về quyền trẻ em ở nhiều lĩnh vực (hình sự, giáo dục, y tế, lao động, bảo hiểm, hôn nhân và gia đình…).

Và chắc chắn một điều rằng, với tính chất và mức độ của vụ việc nói trên ở Việt Nam, mọi tình tiết rồi sẽ được làm sáng tỏ, kẻ thủ ác sẽ phải đền tội với mức hình phạt xác đáng, đảm bảo đúng người đúng tội, không bỏ lọt tội phạm, không làm oan người vô tội. Bên cạnh sự trừng trị của tòa án công lý, những kẻ thủ ác cũng sẽ phải chịu sự dày vò mãi mãi của tòa án lương tâm đối với tội ác trên cương vị như là đấng sinh thành của bọn chúng!

C.N.T