SỰ KIỆN MẬU THÂN 1968 VÀ ÂM MƯU CHIẾN TRANH TÂM LÝ CỦA MỸ VÀ VNCH

Sự kiện Mậu thân 1968 là cuộc tổng tiến công và vận động quần chúng nổi dậy  vào dịp Tết 1968 của Quân đội nhân dân Việt Nam và Quân giải phóng miền Nam Việt Nam. Đây là một trong những chiến dịch quân sự lớn nhất có vai trò và hệ quả mang tính bước ngoặt của chiến tranh, tạo cơ hội Chính trị đột phá buộc Mỹ đã phải xuống thang chiến tranh và chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán. Tuy nhiên trong một thời gian dài nhiều luồng thông tin gây nhiễu, những quan điểm trái ngược khiến sự kiện này trở thành một sự kiện nhạy cảm và ít khi được nhắc đến.

Cho đến nay, Mỹ và phía VNCH luôn muốn hướng dư luận đến quan điểm cho rằng, Quân giải phóng miền Nam Việt Nam đã lên kế hoạch để thanh trừng nhừng người được xem là “kẻ thù giai cấp” nằm trong một “danh sách đen” đã được tính toán. Bằng nhiều hình thức phía Mỹ đã cố bóp méo, tô vẽ để sự kiện Mậu Thân trở thành “một cuộc tắm máu” của “Việt cộng” và những người tham gia là “những tên đồ tể”. Tuy nhiên có rất nhiều bằng chứng từ những người trong cuộc, những nhà nghiên cứu trong nước và nước ngoài đã chỉ ra rằng đây chính là một âm mưu của Mỹ và VNCH phục vụ cho một kế hoạch tuyên truyền bẩn thỉu đổ lỗi cho phía quân giải phóng nhằm xoa dịu làn sóng phản chiến diễn ra ngay trong lòng nước Mỹ, đồng thời làm giảm sự tai tiếng của cuộc thảm sát Mỹ Lai bị vỡ lở vào tháng 11/1969.

Đầu tiên, phải nói về những tài liệu căn bản được kẻ địch dựng nên cho câu chuyện này: Gồm một bản báo cáo  được VNCH đưa ra vào tháng 4/1968,  một tài liệu được phổ biến trong công chúng của phái đoàn Hoa Kỳ tháng 11/1969, một bài phân tích dài của một nhân viên phòng thông tin USIS- Douglas Pike (“ The Viet- cong Strategy of Terror”)  .

Đáng chú ý, các bản báo cáo này đều dấy lên sự nghi ngờ về tính xác thực bởi những tài liệu này không được viết ngay khi sự việc diễn ra mà chỉ được viết ra nhiều tháng sau đó và không hề sự điều tra hay nghiên cứu tỉ mỉ để xác thực. Không có nhà báo phương Tây nào đã được dẫn đến những mồ chôn tập thể khi các hố chôn đó được khai quật. Ngược lại một nhà nhiếp ảnh người Pháp Marc Riboud đã nhiều lần bị từ chối yêu cầu muốn đi xem một trong số địa điểm nơi mà ông tỉnh trưởng tuyên bố có 300 cán bộ chính phủ đã bị Việt Cộng giết. Và rồi cuối cùng nhiếp ảnh gia này đã được máy bay đưa đến địa điểm ấy, nhưng viên phi công đã từ chối không chịu hạ cánh với lý do nơi đó không an toàn để hạ cánh. Danh sách địa điểm cũng không giống với cái đại tá Tỉnh trưởng Phạm Văn Khoa miêu tả? (trích Tạp chí Le Monde số ngày 13/4/1968).

Về sau, Gareth Porter với những nghiên cứu tỉ mỉ về sự kiện Mậu Thân 1968 đã khẳng định:"Các bằng chứng có được - không phải từ nguồn của Mặt trận Dân tộc Giải phóng, mà từ nguồn chính thức của Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa và từ các quan sát viên độc lập - cho thấy rằng câu chuyện chính thức về một cuộc tàn sát bừa bãi đối với những người được cho là không thích hợp với Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam là hoàn toàn bịa đặt. Không chỉ số lượng các thi thể được tìm thấy trong và xung quanh Huế là đáng nghi vấn, mà quan trọng hơn, nguyên do của các cái chết có vẻ như là bị chuyển từ chính các trận đánh quân sự sang việc xử tử của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam. Và tường trình chi tiết nhất "có thẩm quyền" mà các chính phủ Mỹ hay Việt Nam Cộng hòa đưa ra về sự việc được cho là vụ thảm sát này đã không đứng vững trước các thẩm định." (The 1968 ‘HUE MASSACRE’ by D. Gareth Porter đăng trên tạp chí Indochina Chronicle số 33 ngày 24/6/197),

          Trong một cuộc nghiên cứu khác, nhiều nhân chứng nhấn mạnh, số đông thường dân bị tàn sát bởi B52 và phao kích bừa bãi của Mỹ. David Douglas Duncan, một nhà nhiếp ảnh chiến trường nói về cuộc tái chiếm rằng đó là “một sự nỗ lực dốc hết sức để loại bỏ bất cứ một kẻ địch nào. Tâm trí tôi bấn loạn trước cuộc tàn sát.” Một nhà nhiếp ảnh khác, viết rằng hầu hết các nạn nhân “đã bị giết bởi bom đạn được bắn một cách kinh hoàng chưa từng thấy của Mỹ”.

          Bên cạnh đó, một số người trong cuộc cho biết dân thường bị chết ở Huế không phải do Mặt trận giải phóng miền Nam Việt Nam hay bom đạn Mỹ mà do quân đội Sài Gòn giết khi tái chiếm thành phố. Khi quân Giải phóng rút đi, nhiều cán bộ và những người ủng hộ quân giải phóng kẹt lại ở thế rất nguy hiểm và họ trở thành nạn nhân của những sự trả thù của chính quyền Sài Gòn. Bằng chứng đã đuợc đưa ra ánh sáng rằng sự giết để trả thù trên quy mô lớn đã xẩy ra ở Huế do lực lượng chính quyền Sài Gòn sau khi tái chiếm thành phố.

          Bà Nguyễn Thị Thanh Sung sinh năm 1949 tại An Cựu (Huế), cựu học sinh Đồng Khánh, năm 1974 theo chồng sang Mỹ định cư. Đầu thập niên 1990, bà cho xuất bản một hồi ký mang tên "Không Biên Giới". Hồi ký có 26 tiểu truyện, riêng tiểu truyện số 6 tác giả dành riêng kể chuyện trả thù của quân lực Việt Nam Cộng hòa sau Tết Mậu Thân 1968. Hay trong một bài mô tả đầy sinh động, một nhà báo người Ý Oriana Fallaci, trích dẫn lời một linh mục Pháp ở Huế đã kết luận rằng: “Tất cả có khoảng 1.100 người bị giết (sau ngày quân Sài Gòn “giải phóng” thành phố)”. Hầu hết sinh viên, giáo viên đại học, tu sĩ, những nhà trí thức và tín đồ ở Huế đã không bao giờ che đậy cảm tình của họ đối với quân giải phóng.

Những mâu thuẫn, điểm bất hợp lý được Mỹ và phía VNCH đưa ra đã gợi lên những liên tưởng liên quan đến vụ việc pháo kích trường tiểu học Cai Lậy năm 1974, Phía Mỹ và VNCH đã đổ lỗi cho MTGPMNVN gây ra vụ việc đồng thời lên án phía Quân giải phóng là tàn nhẫn và man rợ, Tuy nhiên tài liệu giải mật của Bộ ngoại giao Mỹ năm 2005 đã khẳng định thủ phạm gây ra vụ việc này chính là phía VNCH. Hay trong vụ việc khác diễn ra vào 1972, sau thảm sát Mỹ Lai, những người dân sống sót đã tái định cư tại khu lán trại Mỹ Lai 2,  khu đinh cư này bị phá hủy sau cuộc pháo kích của quân Sài Gòn. Vụ việc ban đầu như thường lệ bị đổ lỗi cho phía quân giải phóng về sau này đã bị một số tín đồ Quaker ở Quảng Ngãi phát hiện và tố cáo (vụ việc đăng tải trên tờ New YorK time tháng 6/1972).

          Trên đây chỉ là một vài khảo cứu nhỏ để bạn đọc thấy rõ một cách rõ ràng sự bịa đặt của Mỹ và VNCH, âm mưu sử dụng chiến tranh tâm lý nhằm cứu vãn chút danh dự vào thời điểm mà Mỹ đã hoàn toàn sa lầy trong cuộc chiến tranh Việt Nam.

Sự kiện 1968 đã thức tỉnh cả nước Mỹ, khiến nước Mỹ bàng hoàng về thực tế cuộc chiến tại Việt Nam tạo nên làn sóng phản chiến mạnh mẽ, chưa bao giờ nước Mỹ trở nên căm ghét chiến tranh đến vậy. Sự kiện khiến hàng chục vạn người biểu tình vây quanh Nhà trắng và tòa nhà Quốc Hội, hàng ngàn thanh niên đến tuổi quân sự đốt thẻ quân dịch… gây nên khủng hoảng chiến tranh Việt Nam ngay trên đất Mỹ. Để rồi một GS. Sử học Mỹ Larry Berman đã kết luật rằng: Cuộc tấn công Mậu thân bộc lộ cho người Mỹ thấy rằng, toàn bộ cuộc chiến này dựa trên cơ sở của một lời dối trá.

                                                                             Khôi Nguyên