QUẢ BÁO NHÃN TIỀN

Mới đây đọc bài báo “Nỗi đau của kẻ vong nô Bùi Tín” của Lâm Hoàng Ân, tôi không  khỏi bùi ngùi cho thân phận bi đát vào những ngày cuối đời của của một con người thiếu bản lĩnh đã rẽ sai đường. Như chúng ta biết, Bùi Tín – Nguyên Đại tá quân đội nhân dân Việt Nam, Phó tổng biên tập Báo Nhân dân; Ông sinh năm 1927 tại Huế, trước khi lầm đường lạc lối ông từng được mệnh danh là người chiến sĩ, sĩ quan, nhà báo lão thành cách mạng, kiên trung với những bài viết khiến hàng triệu người nể phục.

Nhưng rồi thật đáng tiếc, tháo quân hàm Đại tá, chạy theo lời hứa danh quyền, địa vị, danh lợi của Việt Tân, của cái gọi là phục hưng Việt Nam Cộng hoà, chế độ XHCN ở Việt Nam sẽ sụp đổ như Đông Âu – Để rồi 17 năm sau đã thố lộ nỗi lòng sâu kín, đó là lời hối hận muộn màn chạy theo bả hư danh và lời hứa đường mật của một tổ chức khủng bố. Thế mới hiểu hơn, lý luận cao, kiến thức rộng mà không có bản lĩnh vững vàng, không có niềm tin thì cũng chỉ là “con sâu bám lá cây”.

Bi kịch diễn ra kể từ tháng 9 năm 1990, khi Ông sang Pháp dự hội nghị hàng năm của báo “L’Humanité” và quyết định không trở lại với cơ quan, đồng nghiệp. Bây giờ Ông day dứt “Tưởng Việt Nam cũng sẽ sụp đổ như các nước ở Đông Âu thời ấy” và Ông ngỡ sẽ được bố trí vị trí xứng đáng trong bộ máy nhà nước Việt Nam cộng hòa (theo như lời dụ dỗ). Để rồi ông quyết định ở lại Pháp để đến nay vẫn mang tiếng với đồng nghiệp, với đồng bào là “kẻ đào nhiệm” phản bội Tổ quốc, phản bội Nhân dân.

Sự ảo tưởng và tham vọng địa vị đã giết chết lý trí, tinh thần và bản lĩnh của một con người đã có những năm tháng được tôi luyện trong môi trường cách mạng. Nó làm cho một cây bút thép trở thành kẻ bồi bút. Thật đáng giận và cũng đáng thương ông đã lao vào viết, viết và viết điên cuồng như một con thiêu thân. Không từ một thuật ngữ, không ngại ngần viết về những điều đơm đặt… miễn sao “bôi xấu” vào cái chế độ, Đảng, Nhà nước mà ông ta đã từng được nuôi dưỡng, khôn lớn, trưởng thành. Để sau giấc ngủ mê dài, ông phải tự thốt lên: “Tôi ghê sợ những gì tôi viết ra và không dám nhìn, nhớ về những bài viết ấy”.

Theo lời kể của nhà báo Lâm Hoàng Ân, giờ đây sống bên xứ người, Bùi Tín bị đối xử thậm tệ của kẻ “hết giá trị lợi dụng”, tự miệng Ông nói “tôi không ân hận về những gì đang xảy đến với tôi đó là cái giá tôi phải trả nhưng cái đau nhất…”. Ông lặng người nhìn về phía xa xa một cách vô vọng. Ông tiếp “lúc này đây tôi thực sự thấm thía câu nói của cha ông “đồng tiền và danh vọng nó bạc như vôi” và chúng tôi cảm nhận rằng: Nỗi đau của ông lúc này là nỗi nhớ quê hương, nhớ từng bước chân trên con phố nhỏ hay giữa dòng người đông đúc hoặc nhớ buổi chiều ngồi ngắm cảnh bên dòng sông Hương nơi chôn rau cắt rốn của ông hoặc Hồ Tây nơi gắn bó nhiều kỷ niệm. Chắn hẳn, ông vẫn mong lúc sống không dễ gì nhân dân Việt Nam tha thứ nhưng khi ông chết đi chỉ mong được mang nắm tro tàn về chôn ở quê cha, đất tổ.

Nỗi đau lớn nhất lúc này với ông đó là sự “ghẻ lạnh”, “hắt hủi” của những người “cùng hội, cùng thuyền” mà ông từng coi là những người “cùng chiến tuyến”… Ở cái tuổi 90, ông ốm đau liên tục và không còn sức viết nổi nửa trang tin thì cũng là lúc không có ai “ngó đến xem ông sống thế nào ? đau ốm thế nào ?…”. Giọt nước mắt luôn chảy ra và ông lại hận những kẻ tưởng chừng thề nguyền “cùng sống chết có nhau” thì lại dễ dàng bỏ mặc ông trong lúc ông già nua, bệnh tật cần chỗ dựa tinh thần.

Giờ đây ở tuổi gần đất xa trời, cái giai đoạn người ta nhận rõ đúng sai nhất của cuộc đời, ngay tại Paris, thân già lủi thủi, cô đơn không một người Việt nào ở Pháp hỏi thăm khi ốm, khi đau, khi trái gió trở trời… Ông đau đớn khi bị bỏ rơi như một đứa trẻ bơ vơ nơi đất khách. Ông càng đau đớn hơn khi tất cả quay lưng với chính ông vì ông không còn tác dụng… Ông nhớ lại, lúc họ cần mình thì “sao ngọt ngào đến thế nhưng khi không còn sử dụng họ rũ bỏ như rũ một con bọ trên vai áo”.

Khi tiếp xúc với Ông Hà Minh Huệ, nguyên Phó tổng biên tập TTXVN, Ông hối hận rằng: “Nỗi đau thứ nhất, Ông bị nhân dân Việt Nam coi như một Trần ích Tắc phản nước hại dân. Ở Việt Nam ai cũng căm ghét Bùi Tín. Ai cũng cho rằng Bùi Tín là kẻ vong ân, bội nghĩa.

Nỗi đau thứ hai, giới trí thức ở hải ngoại cho rằng Bùi Tín được ăn rất nhiều lộc của Việt Nam mà trở cờ như vậy là “thất đức, khó tin”. Trong một lần cùng tiến sĩ Trần Ngọc Vương đến thăm họa sĩ Lê Bá Đảng, Đặng Tiến, nhà phê bình nổi tiếng ở hải ngoại, đã nhận xét: “Bùi Tín thuộc loại ăn cháo đá bát không đáng chơi”. Ngay đến Võ Văn Ái, tờ Quê mẹ và Nguyễn Gia Kiểng tờ Thông luận rất phản động cũng viết bài miệt thị coi Bùi Tín là “phần tử bất hảo không đáng tin”.

Nỗi đau thứ ba, nhiều Việt kiều yêu nước không thể tin được hành động chạy trốn của Bùi Tín nên đoán già đoán non rằng Bùi Tín giả danh đào nhiệm để hoạt động gián điệp. Chính vì lẽ đó có người đã cho Bùi Tín vay khá nhiều tiền mà mãi đến nay vẫn không dám đòi”.

Lúc này đây, bệnh tuổi già làm ông đau ốm liên miên nhưng cái đau nhất không phải về thể xác mà đó là lương tâm và sự hận thù những kẻ đã từng “cưng phụng ông”, “tô vẽ ông” lại bỏ rơi ông trong sự cô đơn.

Nỗi đau của ông Bùi Tín lúc này, cũng như của một số người cơ hội, phản bội, trở cờ khác trước đây (như trường hợp của một Giáo Sư dạy đại học ở Huế), rời bỏ Tổ quốc chạy trốn ra nước ngoài và những ai từng ảo tưởng, đang ảo tưởng … hãy sớm tỉnh ngộ quay lại với thực tế. Hỡi những ai tay cầm đôla, miệng hô hào, chửi Đảng, nói xấu chế độ, đả kích, bôi nhọ lãnh tụ, phá bỏ thần tượng, lợi dụng chiêu bài đấu tranh cho “dân chủ”, “nhân quyền”, “dân tộc”, “tôn giáo” theo ý đồ phản trắc, chống đối… hãy đọc, ngẫm nghĩ, đừng bỏ cả đời mình đi theo tội lỗi, để rồi cuối đời cô độc, ân hận, oán thân mình mà bài học quả báo nhãn tiền của Bùi Tín đang còn nóng hổi.

                                                           THUẬN HÓA