NÂNG CAO HIỆU QUẢ ĐẤU TRANH CHỐNG ÂM MƯU “DIỄN BIẾN HÒA BÌNH”
Đấu tranh chống âm mưu “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch là cuộc đấu tranh lâu dài, quan trọng và có tính chiến lược, không thể coi đó là phong trào, không thể coi đó làm một vài lần là xong.
Trong tình hình hiện nay đã xuất hiện trong quần chúng, trong đảng viên, trong cán bộ, kể cả cán bộ cao cấp đang xuất hiện các khuynh hướng, cách nhìn nhận về cuộc đấu tranh này khác nhau. Khuynh hướng thứ nhất được đông đảo cán bộ, đảng viên và nhân dân đồng tình, ủng hộ là đấu tranh một cách tích cực, có bài bản, có tổ chức, kiên trì và có một niềm tin thực sự, phải tham gia đấu tranh như người chiến sĩ trên lĩnh vực tư tưởng - văn hóa của Đảng. Cần phải mở rộng đội ngũ này và xu hướng này thắng thế thì chúng ta sẽ giành được thắng lợi. Nếu xu hướng này càng ngày càng giảm đi thì chúng ta sẽ đứng trước những thất bại, không phải thất bại của một cá nhân mà là thất bại của một đất nước, thất bại của một Đảng trong cuộc đấu tranh này. Do đó, cần phải bồi dưỡng đội ngũ đấu tranh chống âm mưu “diễn biến hòa bình”, vì đây là lực lượng nòng cốt, những hạt nhân của đấu tranh. Bên cạnh đó vẫn có huynh hướng thứ hai là nói mà không làm, nói mà không tin, lúc nói kiểu này, lúc nói kiểu khác. Gặp những người cần thiết phải đấu tranh, cần thiết phải tranh luận thì im lặng. Mà im lặng cũng có khi, có lúc được hiểu rằng đó là sự đồng tình. Và khi có sai lầm thì đổ lỗi cho “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch hoặc đổ sang mặt trái của cơ chế thị trường. Khuynh hướng thứ ba là lảng tránh. Khuynh hướng thứ tư là mơ hồ, làm gì có đấu tranh chống âm mưu “diễn biến hòa bình” quyết định đến như vậy. Khuynh hướng thứ năm là bảo thủ, máy móc, viết trên báo, trên tạp chí thiếu sức thuyết phục đưa một loạt những nguyên lý cũ kỹ để chống lại những cái thủ đoạn mới, tinh vi, xảo quyệt... Cho nên cuộc đấu tranh này không chỉ chống lại các thế lực thù địch, cuộc đấu tranh này tự nâng cao mình về mặt trí tuệ, đổi mới về mặt nhận thức, không thể khuôn mẫu hóa mới giành được thắng lợi.

“Diễn biến hòa bình” có phải là một thực thể không. Chúng ta tham gia cuộc đấu tranh này, phải nhận diện được kẻ thù đó, nó là một thực thể. Thực thể này có một đặc điểm rất lạ khác với cuộc đấu tranh giải phóng và bảo vệ Tổ quốc. Trong các cuộc chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, thực thể đó là kẻ thù chúng ta nhìn thấy là quân Pháp xâm lược, quân Mỹ xâm lược, quân Trung Quốc xâm lược ở biên giới, quân Pôn pốt ở Tây Nam. Một thực thể kẻ thù mà nhìn thấy được bằng xương, bằng thịt, bằng súng ống, bằng đạn dược, nhưng mà thực thể “diễn biến hòa bình” nó có thật mà thực thể đó có cái chúng ta không nhìn thấy. Trong cuộc đấu tranh này, hôm nay tôi là người đấu tranh nhưng ngày mai tôi có thể là đối tượng của đấu tranh nếu ta thay đổi, nếu chúng ta biến đổi theo chiều hướng ngược lại, suy thoái, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”.
Ông Bùi Tín - nguyên Phó Cục trưởng cục Tuyên huấn phụ trách mảng văn học - nghệ thuật, là đại tá quân đội có những tác phẩm báo chí xuất sắc và đã có tiếng vang không chỉ trong quân đội mà trong cả nước, cuối cùng cũng “trở cờ” và trở thành kẻ phản bội, phản bội lại quá khứ, phản bội lại lý tưởng, phản bội lại thời trai trẻ. Năm 1990 khi sang Pháp công tác, ông đào nhiệm và xin tị nạn chính trị tại Pháp và ở đó đến khi chết. Bùi Tín là người có tham vọng chính trị cực lớn. Với óc nhạy cảm thái quá, Bùi Tín cho là phe xã hội chủ nghĩa đang tan rã, Liên bang Xô Viết sụp đổ, nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa rối loạn, Bùi Tín tin là Việt Nam cũng nằm trong quỹ đạo đó và đã nhanh chóng nhảy sang phía đối lập giương cờ để chờ cơ hội quay lại làm người số 1 của Việt Nam. Từ đó ông ta có nhiều bài viết xuyên tạc, nói xấu Đảng, nói xấu đất nước. Ông ta đã phản bội “từ đầu đến chân”. Nhà văn Nguyên Ngọc - người có những tác phẩm lớn để đời trong những năm chống Pháp và chống Mỹ (như Đất nước đứng lên, Rừng xà nu,…) nhưng bây giờ tự phủ định mình và đưa ra những luận điểm hết sức sai lầm và tự phản bội lại mình. Từ một người trong ba mươi mấy năm trung thành và cống hiến cho cách mạng bằng những tác phẩm có thể nói là máu thịt của mình thì bây giờ lại ông ta lại “trở cờ”. Nguyên Ngọc đăng stt ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam không phải là đột ngột hay tuổi cao nên lú lẫn. Tất cả đều có nguyên do và đó là một quá trình gắn liền với giai đoạn ông còn đương chức. Cũng chỉ vì ông ta quá đề cao bản thân mình, để rồi khi bị ngã khỏi đà danh vọng của cuộc đời bởi sự ngông cuồng của chính mình, thì lại thù ghét xã hội, đất nước. Đây cũng là căn bện chung của các nhà “dân chủ” ở nước ta.
Nói về quan điểm sai trái thì có các cấp độ khác nhau để chúng ta nhận biết. Cấp độ cao nhất là phủ định sạch trơn những giá trị lý luận và thực tiễn của chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, phủ nhận toàn bộ thành tựu của chủ nghĩa xã hội; vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, phủ nhận ý nghĩa to lớn của các cuộc kháng chiến chống xâm lược cùng các thành tựu của nhân dân ta trong đổi mới và hội nhập quốc tế hiện nay. Cấp độ thứ hai là khi lập luận, phần này, khía cạnh này trong chủ nghĩa Mác - Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, họ cho là đúng; nhưng ở phần khác, họ cho là sai. Họ chỉ chấp một phần, còn phủ nhận nhiều phần khác. Cấp độ thứ ba, trong khi nói cũng như khi viết, họ có vẻ công nhận học thuyết Mác - Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh về cơ bản là đúng, nhưng khi vận dụng vào thực tiễn, nói và viết về thực tiễn thì phủ nhận hầu như toàn bộ thành tựu; chỉ tô đậm mặt yếu kém, tiêu cực trong quản lý, điều hành nền kinh tế cũng như các chủ trương, chính sách của chúng ta về đối nội, đối ngoại. Cấp độ thứ tư là có người khi truyền đạt, khi phát biểu ý kiến thì tán đồng với nghị quyết, với chủ trương, chính sách, nhưng trên cương vị công tác cụ thể thì làm ngược lại. Cấp độ thứ năm là trong truyền đạt nghị quyết, chỉ thị, chủ trương, đường lối của Đảng, Nhà nước, tranh thủ lồng ý kiến, quan điểm cá nhân làm người nghe phân tâm, thậm chí gây hoang mang, dao động.
(4).jpg)
Về con người có biểu hiện quan điểm lệch lạc, sai trái thì cũng có mấy loại để nhận diện. Loại thứ nhất là không nghiên cứu hệ thống, nhưng tỏ ra hiểu "thiên kinh vạn quyển". Khi viện dẫn lại cắt xén; trong truyền đạt chỉ cho ý kiến mình là đúng; chỉ có cách diễn đạt của mình mới nói được bản chất chủ nghĩa Mác - Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Loại thứ hai chỉ nghe một chiều. Đặc biệt hiện nay nhờ công nghệ thông tin, Internet phát triển, họ chỉ đọc, xem trên mạng những luận điệu của các thế lực cơ hội, thù đich; từ đó, mang các thông tin trên mạng nói lại cho người khác nghe, không có kiểm chứng, phân tích, coi như thông tin như thế là đúng. Loại thứ ba là do bất mãn cá nhân, cố tình tung thông tin sai hoặc xuyên tạc sự thật để "nói cho hả dạ". Loại thứ tư, họ sử dụng thông tin sai trái vào mưu đồ chính trị, với động cơ chính trị, muốn hình thành "ngọn cờ" để tập hợp lực lượng, ra đời một đảng đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam. Để thực hiện bằng được động cơ chính trị đó, họ bất chấp sự thật, dùng đủ mọi cách để xuyên tạc, bôi nhọ, thậm chí dựng chuyện, vu cáo các đồng chí lãnh đạo cao cấp.
Trong thời gian qua, trước sự chống phá của các thế lực thù địch thì chúng ta đã làm được một số kết quả nổi bật, như ban hành nhiều nghị quyết, chỉ thị, kết luận, hướng dẫn và thành lập Ban Chỉ đạo cho nội dung công tác này; làm tốt công tác tổng kết thực tiễn nghiên cứu lý luận; tích cực đổi mới và nâng cao chất lượng công tác giáo dục lý luận chính trị và tuyên truyền chính trị; chủ động, kịp thời chỉ đạo, định hướng báo chí truyền thông hơn; tăng cường công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, giải quyết các vấn đề bức xúc của người dân ở từng địa bàn, từng địa phương. Đặc biệt, chúng ta đã xác định các đối tượng để tổ chức các hoạt động đấu tranh phản bác…
Để đáp ứng tốt hơn yêu cầu, nhiệm vụ trong tình hình mới, chúng ta cần đặc biệt quan tâm xây dựng đội ngũ, phải xây dựng đội ngũ và sự chuẩn bị đội ngũ đó một cách lâu dài, kiên trì và được đào tạo bài bản, công phu về mặt tri thức, về mặt đạo đức, về mặt luật pháp, về mặt nhân cách. Chúng ta cần lựa chọn những người có đạo đức, có phẩm chất, có tâm huyết, những người biết nâng cao trình độ, am hiểu để tham gia vào cuộc đấu tranh này không chỉ một vài năm, không phải “một sớm một chiều” là xong mà nhiều năm nữa và sẽ tiếp tục diễn ra ngày càng phức tạp hơn. Trong cuộc đấu tranh này, đội ngũ trí thức là lực lượng chủ lực, nòng cốt. Việc xây dựng và phát triển đội ngũ này với các thế hệ nối tiếp nhau, với các thế hệ ngày càng trẻ và mạnh, tinh, chuyên sâu và tâm huyết là điều hết sức cần thiết.
Ngoài việc mở rộng các chuyên trang, chuyên mục trên hệ thống truyền thông chính thống để phản bác thông tin xấu, độc trên Internet, quan tâm đặc biệt đến vai trò của báo điện tử, trang tin điện tử. Đấu tranh, phản bác trên các phương tiện truyền thông chính thống phải đi vào chiều sâu, với những bài viết có chất lượng, mang tính lý luận và thực tiễn cao. Cần tập trung những bài viết sâu sắc, phản ánh chân thực, khách quan trên các báo điện tử, trang tin điện tử để công chúng trong và ngoài nước dễ dàng tiếp cận thông tin tích cực một cách nhanh nhất; phát huy thế mạnh của các loại hình báo chí trên mạng Internet, kể cả phát thanh, truyền hình trực tuyến. Phải nói rằng phương châm “chủ động, kịp thời, hiệu quả” trong chỉ đạo báo chí thời gian vừa qua đã đạt được một số kết quả, đặc biệt là đối với một số vấn đề quan trọng, phức tạp, nhạy cảm.
Đối với những người có nhận thức sai lầm, lệch lạc cần thực hiện phương pháp giáo dục, thuyết phục, "lôi kéo họ về phía ta". Đối với phần tử có quan điểm trái với quan điểm của Đảng, Nhà nước cần áp dụng phương pháp đối thoại, tạo lập diễn đàn đối thoại để làm sáng tỏ vấn đề theo chuyên đề thuộc từng lĩnh vực: chính trị, kinh tế, văn hóa - xã hội, an ninh, quốc phòng, đối ngoại... Đối với phần tử cơ hội, phản động trong và ngoài nước cần huy động lực lượng tổng lực để tổ chức đấu tranh trực diện thông qua báo, đài, nhất là viết bài, commemt, videoclip đấu tranh trên Internet; tấn công chính trị sâu rộng, dùng áp lực của quần chúng, họ hàng, thân tộc, gia đình để đấu tranh vô hiệu hóa khi cần, tùy thuộc vào từng đối tượng để áp dụng cho phù hợp.
Cần huy động lực lượng trong toàn hệ thống từ Trung ương đến các bộ, ngành, tỉnh, thành đưa thông tin phản bác trực tiếp vào phần “bình luận” hoặc “ý kiến độc giả” của Blog sai trái, phản động, nhằm khai thác yếu tố tâm lý đám đông để định hướng dư luận. Đây là biện pháp hiệu quả trực tiếp, tạo điều kiện thuận lợi nhất cho người đọc Blog sai trái, phản động tiếp cận ngay được với các bài viết phản bác của ta. Lợi dụng chính sự chú ý và lượng truy cập mà Blog có nội dung sai trái, phản động này tạo ra để đăng phát và tạo ra sự truy cập tương tự đối với bài viết phản bác trực tiếp của ta. Đây là giải pháp có tính chất “tương kế tựu kế”.
Chúng ta làm công tác tư tưởng chính trong nội bộ của chúng ta điều đó đúng và cần thiết để bảo vệ chính đội ngũ của mình. Công tác tư tưởng không chỉ trong nội bộ mà còn tìm cách tác động ra bên ngoài. Phải củng cố, phát triển, vận động, mở rộng thành phần, phải tập hợp và thu hút được lực lượng tham gia đấu tranh, như hàng triệu người lao động trong các doanh nghiệp tư nhân; hàng triệu người lao động tự do; hàng vạn văn nghệ sĩ; một bộ phận thanh niên không tham gia các tổ chức thanh niên… Công tác đấu tranh của chúng ta không chỉ đối với kẻ thù mà còn tập hợp, thu hút được lực lượng này. Cho nên công tác tư tưởng của chúng ta là công tác hai chiều.
Điều quan trọng là để chủ động ngăn chặn, đẩy lùi thông tin xấu, độc trên Internet và mạng xã hội, đòi hỏi trước hết mỗi người dân tham gia mạng xã hội phải nhận biết tính hai mặt của Internet và mạng xã hội; nhận diện các thủ đoạn, nội dung thông tin xấu, độc, tính chất nguy hại của nó đối với cá nhân và xã hội. Đồng thời, các cơ quan, ban, ngành, đơn vị cần chủ động, kịp thời cung cấp thông tin một cách đầy đủ, toàn diện cho người dân. Qua đó, trang bị kiến thức cần thiết để mỗi người có thể tự sàng lọc, tiếp nhận thông tin hữu ích, chính thống, đồng thời “miễn dịch” với những thông tin xấu, độc làm nhiễu loạn môi trường xã hội; bởi vì mỗi khi báo chí chính thống không đầy đủ và chậm thông tin, người dân sẽ tìm đọc trên mạng xã hội. Bên cạnh đó chúng ta phải lan toả thông tin tích cực. Truyền thông xã hội tốt hay không là do người dùng có vai trò rất quan trọng. Chúng ta khẳng định được chân lý rằng trong xã hội chúng ta về cơ bản vẫn là thành tựu, thành tựu vẫn là to lớn có ý nghĩa lịch sử, những thiếu sót vẫn còn nhưng không phải là cái lấn át và người tốt bao giờ cũng nhiều hơn người xấu. Vậy thì trên mạng, người sử dụng mạng xã hội chúng ta khẳng định người tốt nhiều hơn người xấu thì phải góp phần lan toả ra bên ngoài thông tin tích cực để “lấy cái đẹp dẹp cái xấu”, “lấy cái tích cực đẩy lùi cái tiêu cực”.
X.N