LÚC HOẠN NẠN MỚI BIẾT AI LÀ "BẠN"
Có câu rằng: “Lúc hoạn nạn mới biết ai là bạn!” Cuộc đời chính là như thế, thông thường chỉ khi rơi vào khó khăn, bế tắc, chúng ta mới biết được ai thực sự là bạn, là người yêu thương, là người thân của mình. Khi bạn thiếu tiền, người thực sự giúp bạn, hỏi có được mấy người? Con người chỉ có nghèo túng một lần mới biết được ai thực sự tốt, thực sự quan tâm đến mình. Tình bạn, không phải có địa vị tiền tài mới đến bên nhau, quý trọng nhau. Trong tình yêu, không phải xinh đẹp mới quan tâm chăm sóc. Thứ mà thời gian lưu giữ lại, không phải tài phú, không phải vẻ đẹp, mà chính là sự chân thành và nghĩa đồng bào cũng như thế.
Bản chất của một cá nhân hoặc người đứng đầu của một quốc gia hay một nét văn minh ứng xử giữa người và người trong cộng đồng sẽ lộ rõ khi gặp phải một vấn đề bất khả kháng, có ảnh hưởng đến tính mạng, sức khỏe, sự tồn vong của chủ thể đó. Trong đại dịch Covid-19, hàng loạt những vấn đề tốt, xấu về tình người, văn hóa cộng đồng, sự văn minh giữa Việt Nam và các nước trên Thế giới điển hình là Phương Tây đều được vạch trần. Người dân Việt Nam thường ao ước được đến một xứ Thiên đường với chế độ an sinh xã hội hấp dẫn, nền Y tế tiên tiến sẵn sàng bảo vệ tính mạng của người dân đến tận móng chân, nền kinh tế vững mạnh và những lãnh đạo đất nước quan tâm đến sinh mạng của từng người dân. Cho đến khi đại dịch Covid-19, xứ Thiên đường Phương Tây có đến gần 02 tháng để chuẩn bị ứng phó với Covid-19, đến nổi Tổng thống D. Trump có dư thời gian để “cà khịa” Trung Quốc và Việt Nam rằng “Chủ nghĩa xã hội luôn luôn xuất hiện những kệ hàng trống, chính vì thế, với chủ nghĩa cộng sản toàn trị, rất khó đặt niềm tin ở phía Trung Quốc hay Việt Nam trong cuộc chiến chống đại dịch".

Nhưng rồi “cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra”, đại dịch Covid-19 như một phép thử tự nhiên thử thách tất cả nền kinh tế, y học trên thế giới; nó còn là thước đo lòng người, sự nhân đạo của quốc gia đối với đồng bào của mình, là minh chứng của câu nói “lúc hoạn nạn mới biết ai là bạn”. Khi tính mạng của tất cả người dân trên khắp Thế giới đang bị đe dọa, nhiều nước trên Thế giới có những cách khác nhau:
- Những người “văn minh” xứ Hàn biểu tình lớn, dùng cả máy kéo để phản đối chặn đường không cho phép Chính phủ Hàn Quốc đưa 720 người dân nước họ từ Vũ Hán trở về.
- Nhật Bản và Mỹ thì bận bịu thu tiền người bệnh muốn trở về nước thì Chính phủ Việt Nam chỉ tuyên bố một câu “SẴN SÀNG ĐÓN BÀ CON VỀ NƯỚC”. Một người Nhật đã bình luận tại video đưa tin về Corona tại Nhật trên kênh Youtube của ABC News: “Nhật cần học tập Việt Nam, một đất nước nghèo hơn chúng ta rất nhiều và luôn phải nhận tiền từ chúng ta nhưng họ đã làm xuất sắc hơn chúng ta. Họ không ém số liệu người bệnh để rồi bị phanh phui, đã có nhiều ca bệnh ở Việt Nam được chữa khỏi, người Việt được đưa về nước miễn phí. Còn họ (ý nói Chính phủ Nhật) đã thu của những người Nhật tại Trung Quốc gần 90000 Yên đấy”.
Vậy chữ “bạn” mà Chính phủ Việt Nam đã thể hiện như thế nào khi đồng bào gặp hoạn nạn?
Với phương châm “chống Dịch như chống giặc”, “không ai bị bỏ lại phía sau” và “sẵn sàng hi sinh lợi ích kinh tế để bảo vệ sức khỏe và tính mạng của nhân dân”, Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam đã giang tay đón đồng bào mắc kẹt từ vùng dịch trở về nước. Đó là những chuyến bay máy bay Airbus A321 ngày 10/02/2020 của hàng Vietnam Airline chở theo 30 công dân Việt Nam từ thành phố Vũ Hán (Trung Quốc), 03 chuyến bay cùng ngày 16/3/2020 là VN54 cất cánh từ London (Anh) chở theo 97 hành khách là công dân Việt Nam; chuyến bay VN18, cất cánh từ Paris (Pháp) chở theo 43 hành khách là công dân Việt Nam; chuyến bay VN36, cất cánh từ Frankfurt (Đức) chở theo 19 hành khách (18 công dân Việt Nam, 1 khách nước ngoài). Và còn nhiều chuyến bay khác đưa đồng bào từ vùng dịch về nước.

Để góp thành sức mạnh to lớn ấy không thể thiếu công lao của Đảng và Chính phủ Việt Nam trong việc nhận định và đưa ra những chính sách đúng đắn để kiềm chế dịch bệnh, đón đồng bào trở về, xóa bỏ kì thị; hình ảnh những “chiến sĩ” ngày đêm chống giặc Covid-19 như đội ngũ Y, Bác sĩ, Hàng không, Quân đội, Công an… đã in sâu vào lòng người dân Việt Nam trong và ngoài nước suốt 02 tháng qua. Đó là sự mệt mỏi đến thiếp đi của đội ngũ bác sĩ, sự gian khổ của người lính cụ Hồ ăn gió nằm sương tại các tuyến biên giới và nhường chỗ cho những người được cách ly… Có một Slogan mà suốt những ngày qua mà tất cả tiếp viên của Vietnam Airlines đều nằm lòng và coi đó là nguồn cảm hứng mãnh liệt cho những hành trình trong mây của mình: “Chừng nào hành khách vẫn lựa chọn, chúng tôi sẽ bay. Chừng nào đồng bào vẫn muốn về quê mẹ Việt Nam, chúng tôi sẽ đón. Chừng nào trên bầu trời này vẫn có chiếc máy bay hình Bông sen vàng, chúng tôi sẽ vẫn lên đường làm nhiệm vụ. Vì chúng tôi là tiếp viên Hãng hàng không Quốc gia Việt Nam.”
Sau này, khi đại dịch Covid-19 được khống chế, hình ảnh và vị thế của đất nước Việt Nam trong mắt chính người dân của mình và Thế giới đều được nâng cao, “không có gì như quê nhà”, “chỉ có ta vứt bỏ quê hương nhưng quê hương chưa bao giờ vứt bỏ đứa con của mình” luôn là câu nói đúng đắn của ông cha ta. Phải chăng chúng ta đã quá khinh thường nơi chôn nhau cắt rốn, quay lưng bỏ xứ ra đi để đến “vùng đất Thiên đường giả tạo”, nơi có nhiều cám dỗ của sự phồn hoa và văn hóa “đồng tiền lên trên tính mạng” mà quên mất đất mẹ Việt Nam vẫn giang tay cưu mang ta khi hoạn nạn? Đừng chê quê hương và nhân dân ta nghèo khi phải chịu nhiều tác hại của chiến tranh; dù nghèo của cải, vật chất nhưng chưa bao giờ nghèo nhân cách và tình thương.