Warning: session_start() [function.session-start]: open(/opt/alt/php53/var/lib/php/session/sess_14lqbsvciauph5vlok72oul2k4, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/trlorbji/public_html/config.php on line 3
ĐẸP KHÔNG ĐÚNG CHỖ

ĐẸP KHÔNG ĐÚNG CHỖ

Gặp lại bác cựu chiến binh thân thiết, bác tâm sự, trong những ngày thực hiện giãn cách xã hội, bác ở nhà hết nghe đài, xem ti vi, rồi lướt mạng đọc tin tức.

Vì muốn nắm bắt thông tin, diễn biến dịch bệnh xảy ra trên địa bàn cư trú, ngày nào bác cũng cập nhật tin tức từ báo điện tử và chương trình thời sự trên đài phát thanh-truyền hình của địa phương. 

Đẹp không đúng chỗ
Khoảnh khắc một người dân đọc báo về tình hình dịch bệnh Covid-19. Ảnh: Báo Pháp luật

“Trong thời điểm đại dịch Covid-19 bùng phát, nhiều cán bộ rất gần gũi, sâu sát với nhân dân, trực tiếp đến kiểm tra, thăm hỏi, tặng quà bà con dân nghèo ở các ngõ sâu, ngách hiểm hay đến tận giường bệnh động viên bệnh nhân. Đó là hình ảnh đẹp của người cán bộ lãnh đạo thời nay”. Sau khi nói vậy, bác cựu chiến binh tỏ ra băn khoăn khi chứng kiến một vài cán bộ lãnh đạo vẫn “làm màu” khi đến với dân. “Làm màu” nghĩa là sao hả bác?”, tôi hỏi. Người lính già ở tuổi bát tuần cho hay, “làm màu” nghĩa là người ta chỉ quan tâm đến bề nổi, mang mặc sang trọng, “diễn sâu” để có những lời nói hay, bức ảnh đẹp, khuôn hình tươi tắn xuất hiện trên các trang báo và sóng truyền hình. 

Bác cựu chiến binh kể, một nữ cán bộ lãnh đạo cấp tỉnh chạc tuổi ngũ tuần, khi xuống với dân ở địa bàn cơ sở, lúc nào cũng trang điểm kỹ càng, mang mặc sang trọng và đôi khi màu mè, diêm dúa. Thường ngày, bà đi đôi guốc cao, ngón tay đeo nhẫn vàng, cổ tay đeo chiếc đồng hồ đẹp, khi thì mặc áo màu mận chín, lúc vận áo màu tím hoa cà, có ngày lại mặc chiếc áo màu đỏ thắm, trông bà ấy luôn nổi bật khi tặng quà bà con nông dân nghèo hay lúc hỏi thăm một gia đình công nhân có hoàn cảnh khó khăn trong khu nhà trọ. Kể cả lúc động viên mấy chị công nhân quét rác trên đường phố hay khi trò chuyện với các ông lão, bà cụ ở chốn quê lam lũ, bà ấy vẫn thể hiện là người quý phái trong đám đông.

Mang mặc đẹp đẽ, sang trọng là nhu cầu chính đáng của con người. Nhất là cán bộ lãnh đạo, với tư cách là hình ảnh đại diện của cấp ủy, chính quyền, cơ quan, đoàn thể, là người “quan trên trông xuống, người ta trông vào” thì mang mặc càng phải chỉn chu, chuẩn mực, vì hình thức cũng là một phần biểu hiện của nội dung. Chỉn chu nghĩa là mang mặc kín đáo, không thể loàng xoàng được. Còn chuẩn mực là thể hiện suy nghĩ chín chắn, đức tính giản dị, biết mang mặc trang phục phù hợp với tầm vóc, hình dáng của mình, đồng thời phù hợp với môi trường, hoàn cảnh giao tiếp, đối tượng tiếp xúc và phù hợp với bối cảnh xã hội hiện thời. 

Còn nhớ cách đây chưa lâu, khi đến tiếp hàng trăm người dân có đơn khiếu kiện đất đai ở một thành phố phía Nam, một cán bộ cao cấp ở cơ quan thanh tra Trung ương tay đeo một chiếc đồng hồ đắt tiền và cầm điếu xì gà, khiến dư luận xì xào. Nhiều người thẳng thắn bày tỏ, đi tiếp xúc với dân nghèo mà thể hiện tác phong "sang chảnh", quý phái như thế liệu có phù hợp không? Trước hoài nghi của dư luận, chính cán bộ này sau đó cũng thừa nhận, việc thể hiện tác phong trong hoàn cảnh như vậy là không nên và tự thấy bản thân phải rút kinh nghiệm.  

Tôi chợt nhớ mẩu chuyện được học từ thời tiểu học có nhan đề “Đẹp mà không đẹp”. Một cậu bé vẽ con ngựa đang leo núi trên nền tường trắng. Khi một người lớn đi qua, cậu bé hỏi: “Con ngựa cháu vẽ có đẹp không hả bác?”, thì nhận được câu trả lời: “Cháu vẽ đẹp, nhưng khi dùng than đen vẽ lên bức tường trắng lại là việc làm không đẹp”. Câu chuyện giản dị mà mang thông điệp dạy trẻ nhỏ rất sâu sắc: Tưởng mình làm đẹp sẽ được người khác khen, nhưng cách làm đẹp không đúng lúc, đúng chỗ thì lại là hành vi không đẹp.

Thiển nghĩ, câu chuyện trên đâu chỉ dành riêng cho trẻ nhỏ, mà là bài học cho cả người lớn. Nếu cán bộ lãnh đạo nào không nhớ, không thấu, e rằng, cái sự trau chuốt làm đẹp quá mức bình thường trong hoàn cảnh bao người dân còn lam lũ, khốn khó lại dễ trở nên vô duyên, phản cảm trong mắt người khác.

BẢO NHƯ