ĐAN VIỆN THIÊN AN - ĐÃ VÔ ĐẠO ĐỨC TẤT VÔ PHÁP VÔ THIÊN

Không phải kẻ phạm tội nào đều là người vô đạo đức nhưng chắc rằng kẻ đã vô đạo đức thì xem pháp luật không ra gì, nhất là những kẻ suốt ngày hay nói về đạo đức, rao giảng những điều lương thiện.

Những tay anh, chị “giang hồ mạng” gần đây phải tra tay vào còng như “Huấn Hoa Hồng”, “Khá Bảnh”, vợ chồng “Đường Nhuệ”, “Phú Lê”,... là những kẻ thường xuyên ra rả những lời đạo đức, nào yêu thương, bao dung độ lượng, nào làm từ thiện, giúp đời, cứu thế hoặc là “phải làm thì mới có ăn”, “phải làm giàu lương thiện”,... thì chính những kẻ đạo đức giả, những gã trọc phú này lại chính là kẻ buôn bán ma túy, anh chị có số má trong gian hồ, bảo kê, hiếp đáp người khác. Chỉ khi chúng vào tù thì người ta mới sực người! Tuy thế những kẻ trên cũng chỉ là thứ tầm thường, dù không có những clip triệu wiew trên youtube thì người ta vẫn nhận ra cái bất lương của kẻ đó. Nguy hiểm hơn vẫn là những kẻ khoát áo choàng đen, ngày đêm nói về đạo lý mà sống còn hơn giang hồ, thiểm ác hơn lang sói với người khác.

Câu chuyện một vị linh mục Công giáo bị chính người tình của mình tố cạn tàu ráo má, quất mã truy phong khi biết người yêu có mang, trước đó ông này còn thề non hẹn biển nhưng đến khi cần thì chim bay cá lặn khiến cô này dọa sẽ tung hết các hình ảnh âu yếm lên mạng. Hay như linh mục Dương Quảng Nho ở Quảng Bình (Giáo phận Hà Tĩnh) nhắn tin gạ tình nữ sinh với những lời lẽ đê tiện, vô liêm sĩ khiến người ta không khỏi giật mình làm sao mà một vị chủ chăng đã thề hiến trọn đời cả thể xác lẫn tâm hồn cho Chúa lại đi làm những việc nhơ bẩn vậy? Còn ở Huế, đi đâu xa? Chính vị linh mục Nguyễn Huyền Đức - Bề trên Giám quản Đan viện Thiên An trước đây chả phải đã từng bị bốc phốt dắt gái trẻ cùng quê vào khách sạn ở Thành phố Hồ Chí Minh để làm chuyện bậy bạ, trái với luân thường đạo lý mà theo như lời thanh minh của ông Đức là chỉ để “tâm sự”,...

Linh mục Trần Văn Tuấn - Đan viện Thiên An đi ngủ ... ngoài Đan viện bị phát hiện còn kêu oan

Ngẫm lại những kẻ suy đồi đạo đức như trên thì cũng chính là những kẻ đang coi thường pháp luật nhất. Ai đâu xa lạ linh mục Đặng Hữu Nam - Giáo phận Vinh kẻ có con, có vợ ở quê là một trong những kẻ điên cuồng phá rối an ninh, trật tự bấy lâu nay, linh mục Dương Sỹ Nho lại là kẻ ma cô, du côn khét tiếng ở Quảng Bình khuấy bùn vấy bẩn sự bình yên khắp nơi. Nói chung chả tốt đẹp gì, ngay cả tại Huế, linh mục Trần Văn Tuấn của Đan viện Thiên An không hiểu sao ban đêm lại không ngủ ở nhà dòng mà phải ra nhà của một người đàm bà ở tận huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị để … nghỉ ngơi, khi bị Công an xã kiểm tra hành chính đã không chấp hành quy định pháp luật về cư trú lại còn mượn tay cái loa bẩn Amen TV để thanh minh. Cũng tại Đan viện này, linh mục Cao Đức Lợi (nay đã chuyển đi) đi xe máy xuống tỉnh lộ bị CSGT phạt vì không đội mũ bảo hiểm liền cự cãi, bày trò gian hồ lưu manh, rồi kéo xuống một đoàn tu sỹ để lấn lướt nhân viên công quyền. Còn linh mục Võ Văn Giáo (Giáo ốm) thì ngang ngược xông thẳng vào nhà người dân đòi đưa sổ sách đất đai ra để kiểm tra, ai cho ông này có cái quyền này? thậm chí ông này còn tuyên bố “cỏ mọc hoang trên đường” cũng là của Đan viện, để rồi cả Đan viện kéo nhau ra dẫm lên cỏ ngay tại ngã ba để cầu kinh, ngang nhiên sinh hoạt tôn giáo trái phép.

Chân dung Linh mục Võ Văn Giáo (Giáo ốm) được người dân gọi là ... Giáo ác.

Một điều phi lý đó là Đan viện Thiên An luôn yêu cầu chính quyền xử lý việc đòi đất của họ theo đúng tinh thần pháp luật thế nhưng khi đã có kết luận của Tổng Thanh tra Nhà nước (Quyết định số 577/QĐ-XKT, ngày 6/6/2002) khẳng định các chứng cứ (photo) từ năm 1975 trở về trước về nguồn gốc hơn 107 ha đất rừng thông mà Đan viện Thiên An cho là của đan viện chỉ thể hiện 72,354 ha, còn 35,3255 ha không có căn cứ pháp lý để chứng minh là diện tích mà Đan viện Thiên An đã từng quản lý, sử dụng.  Do đó “Nhà nước không thừa nhận việc Đan viện Thiên An đòi quyền sở hữu sử dụng hơn 107 ha đất và rừng thông tại đồi Thiên An, xã Thủy Bằng”.  Phía Đan viện đã không chấp hành các yêu cầu giữ nguyên hiện trạng đất và ổn định tình hình an ninh, trật tự tại địa phương. Đòi “nói chuyện” với lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên Huế nhưng khi gặp thì lại làm lễ ngay tại cơ quan Nhà nước, thể hiện thái độ bất cần. Là những kẻ “đi tìm công lý” nhưng lại là kẻ vi phạm pháp luật, xúc phạm danh dự, nhân phẩm người khác, ăn không nói có trên internet đủ thứ chuyện,... Đòi được “an bình” thì trái lại Đan viện Thiên An còn trắng trợn cướp đất, phá rừng, chèn ép người dân, nói xấu chính quyền còn hơn trước, thủ đoạn còn nham hiểm hơn trước như những gì bấy lâu nay chúng ta đã mắt thấy, tai nghe...

Từ những hành vi, thái độ vô đạo đức, xem thường pháp luật, luân thường đạo lý của những cá nhân trên thì dĩ nhiên những việc cướp đất, phá rừng, đào mồ cuốc mả, nói xấu người khác của Đan viện Thiên An vừa qua là chuyện thường tình, không thể che đậy. Đúng là “tri nhân, tri diện bất tri tâm”, đã vô đạo đức ắt là vô pháp vô thiên!

LS