CÓ NHỮNG KẺ GỢI LẠI TRẬN CHIẾN GẠC MA VỚI Ý ĐỒ XẤU

Ngày 14/3/1988 lợi dụng tình hình căng thẳng, bất lợi cho Việt Nam trên nhiều mặt, Trung Quốc đã cho lực lượng vũ trang tấn công cụm 3 đảo: Cô Lin, Len Đao và Gạc Ma của Việt Nam. Địch chiếm được Gạc Ma và âm mưu tấn công chiếm luôn 2 đảo còn lại nhưng đã bị bộ đội ta chống cự, phản công quyết liệt nên phải từ bỏ ý đồ. Gạc Ma bị chiếm đóng trái phép từ đó đến nay.
Đó là biến cố lịch sử cách đây 33 năm nhưng có những kẻ đã cố tình xuyên tạc, lợi dụng sự hy sinh đó để đưa ra những luận điệu vu khống, xuyên tạc sự thật. Có người giữ cấp hàm cao trong quân đội lợi dụng “Vòng tròn bất tử” về cuộc chiến ngày đó để xuyên tạc chỉ huy cao cấp trong quân đội ra lệnh “không được nổ súng”. Không ít các luận điệu của kẻ bồi bút, nhân danh dân chủ chỉ trích Nhà nước, quân đội thiếu cảnh giác, kém chủ động để mất một phần biển đảo. Đó là những luận điệu với ý đồ xấu nhằm mục đích chia rẽ khối đoàn kết của dân tộc, hạ thấp vai trò của Đảng và khả năng tác chiến của quân đội .
Nhìn lại lịch sử trước thời điểm 1988 để thấy rõ hơn về tầm nhìn chiến lược của Nhà nước và quân đội. Nhận thấy vị trí Trường Sa trong chiến lược bảo vệ đất nước, ngay khi Miền Nam chưa hoàn toàn giải phóng, Bộ chỉ huy Chiến dịch Hồ Chí Minh đã đưa quân đội (chủ yếu là đặc công tinh nhuệ) chiếm các đảo ở Trường Sa thời điểm đó do quân đội ngụy Sài Gòn đóng ngay từ đầu tháng 4 năm 1975. Tiếp sau đó đã giữ thêm các đảo ở Trường Sa, xây dựng hệ thống nhà giàn DK hình thành chủ quyền rộng lớn trên vùng biển phía nam Biển Đông. Hoàng Sa, Trường Sa từ hàng trăm năm nay đang là vùng nhạy cảm trong tuyên bố chủ quyền, chiếm đóng, tranh chấp của nhiều nước cả trong và ngoài khu vực. Như vậy để thấy rằng Đảng, Nhà nước ta đã có tầm nhìn từ rất sớm trong bảo vệ chủ quyền, giành thế phòng thủ ở Biển Đông, không như luận điệu chỉ trích chúng ta thiếu chủ động để mất đảo.

Với sự kiện Gạc Ma, chúng ta không nổ súng trước nhưng phải nổ súng và thực tế súng đã nổ. Đó là những gì đã diễn ra ở Gạc Ma trong chiều 14 tháng 3 năm 1988. Nổ súng trước là mắc mưu của địch tạo ra tình huống “gây chiến” có thể dẫn đến chiến tranh mà chúng ta không mong muốn. Rút ra từ “ Sự kiện Vịnh Bắc bộ” năm 1964 Mỹ đã tạo cớ trả thù để đưa máy bay ném bom Miền bắc là bài học chúng ta không bao giờ quên. Trong chiến đấu, khi súng đã giao cho người lính thì bắn vào đâu, vào lúc nào là quyền quyết định của người chỉ huy trực tiếp, không thể chờ mệnh lệnh cấp trên, lại càng không thể chờ chỉ thị Nhà nước. Những chiến sĩ may mắn sống sót và những người chỉ huy có trách nhiệm trong sự kiện Gạc Ma đã nói rất rõ điều đó (không nổ súng thì làm gì có lính Trung Quốc bị thương vong).

Thực tế lịch sử và tiềm lực đất nước thời điểm đó đòi hỏi càng phải thận trọng trong nổ súng để tự vệ, đến nay quan điểm đó vẫn có ý nghĩa. Nên nhớ, thời điểm đó đất nước vừa ra khỏi chiến tranh chống Mỹ, lại phải đương đầu ngay với chiến tranh biên giới Tây Nam, chiến tranh biên giới phía Bắc. Chưa có khi nào đất nước gặp khó khăn nặng nề về kinh tế, quân đội phải dàn mỏng cho các chiến trường. Xung đột kéo dài ở biên giới Phía Bắc, giải quyết phức tạp chiến trường Campuchia, hậu quả bao vây cấm vận của Mỹ và các nước phương tây là những bất lợi của đất nước. Những yếu tố đó buộc phải tính toán kỹ càng, nếu nổ ra cuộc chiến tranh mới thì thiệt hại lớn nhất là đất nước và nhân dân.

Những kẻ chỉ biết hô hào miệng, múa tay trên bàn phím chỉ là chiêu trò của những hoạt động chống đối. “Không nổ súng trước”, chỉ nổ súng khi phải tự vệ là nghệ thuật trong quan điểm quân sự của Đảng và quân đội ta. Thời điểm đó với trang bị vũ khí thiếu thốn, xa đất liền hàng trăm hải lý nhưng những chiến sĩ ở Gạc Ma đã xử lý quyết đoán và anh dũng chiến đấu hy sinh vì Tổ quốc là rất đáng trân trọng. Cần có cái nhìn thấu đáo về sự kiện Gạc Ma. Không thể vì mất đảo mà đổ lỗi cho Đảng, quân đội là thiếu khách quan với dụng ý xấu.
NGUYỄN AN HÒA