ĐỪNG ĐỔ LỖI  MỘT CÁCH HỒ ĐỒ CHO NHÀ NƯỚC, CHO XÃ HỘI!

Hơn 1 tuần nay cùng với đưa tin của truyền thông đại chúng về 39 người chết trong xe contenner ở Anh thì cũng có lắm kẻ “thối mõm” lại bắt đầu rú lên những nhận định, bình luận vừa vô lý, vô căn cứ, hết sức hồ đồ.

Linh mục Đặng Hữu Nam lợi dụng vụ việc để chống phá Đảng, Nhà nước

Ban đầu thông tin nói là người Trung Quốc, nhiều kẻ đã lớn tiếng chỉ trích cho đó như là “hình bóng”của xã hội chủ nghĩa, của xã hội độc đảng. Việt Nam hay Trung Quốc cũng giống nhau là cố tình xô đẩy con người “tha phương cầu thực”,… Khi xác định 39 người đều là người Việt thì bắt đầu rộ lên cái gọi “sự kiện thuyền nhân” như đã diễn ra 30 năm trước bắt đầu lặp lại. Chúng dùng hết cỡ mọi từ ngữ xấu xa nhất để đổ lỗi cho xã hội, cho chế độ đã đẩy con người phải ra đi mưu sinh vì cuộc sống lầm than ở trong nước. Đói khổ đã đẩy con người vào “bước đường cùng” buộc phải ra đi kiếm ăn “bỏ xác ở thế giới thiên đường”. Nhiều kẻ lợi dụng trả lời các hãng truyền thông nước ngoài tự “thống kê”cách người ta ra đi, kiểu như: Đi nhờ máy bay Quốc hội, đi du lịch trốn ở lại, chạy kiểu Trịnh Xuân Thanh, Vũ Nhôm,…Cũng không rõ từ đâu nêu ra nhận định Việt Nam là nước có người di cư đông nhất, số tị nan chính trị đứng đầu thế. Tất cả những thống kê, nhận định, bình luận nói tóm lại là đổ lỗi cho chế độ, cho sự lãnh đạo kém cỏi, nạn tham nhũng của cộng sản gây nên thảm cảnh.

Cần khách quan xem lại đâu là sự thật! Theo thống kê về số người di cư ra nước ngoài có 10 nước nhiều nhất nhưng không có Việt Nam. Đơn cử như Ấn Độ 18 triệu, Mêhicô 12 triệu, Trung Quốc 11 triệu, Nga 10 triệu, Syria 8 triệu,…Trong khi đó Việt Nam chỉ có khoảng 4,5 triệu người định cư ở nước ngoài. Vậy thì cơ sở nào có thể nói Việt Nam có người di cư đông nhất thế giới. Di cư có nhiều loại : làm ăn sinh sống, tị nạn chính trị, chạy chiến tranh, xuất khẩu lao động…số này phần lớn di tản sang Mỹ và các nước sau 1975. Tính theo tỉ lệ thì có đến 80% đến 90% là dân các nước di cư không phải chế độ xã hội chủ nghĩa, nên cũng không thể nói vì chế độ cộng sản đẩy đến cùng cực mà người ta phải ra đi. Chính xác hơn thì các nước nêu trên thu nhập theo đầu người, GDP cao hơn Việt Nam nhưng tại sao dân di cư vẫn nhiều hơn? Trong số hơn 4 triệu người Việt Nam sinh sống ở nước ngoài thì hầu hết ra đi hợp pháp, đi theo hiệp định ký kết, số đi tự do, bất hợp pháp chỉ chiếm tỉ lệ nhỏ. Một số nước như Yêmen, Lybi, I rắc, các nước Châu Phi ra đi vì chiến tranh trong nước người dân phải bỏ quê hương ra đi là lẽ đương nhiên. Việt Nam được đánh giá là đất nước hòa bình, ổn định thì không thể nói là vì muốn yên ổn cuộc sống nên phải bỏ ra đi. Cho rằng VIỆT nam cùng cực về kinh tế thì lại càng vô lý khi so sánh với hơn 30 năm về trước từ thu nhập bình quân 100 USD/năm thì đến nay đã tăng hơn 25 lần. Tốc độ phát triển thuộc tốp cao thế giới, dù chưa giàu nhưng không thể coi là “khốn khổ, cùng cực”mà  phải bỏ quê hương ra đi kiếm sống.

Trường hợp 39 người bị chết mới đây ở Anh không phải xảy ra lần đầu, cũng đã có nhiều người ra đi bất hợp pháp bị chết với nhiều nguyên nhân khác nhau. Chẳng qua là con số đơn lẻ, thông tin không rộ lên nên ít người để ý. Nhìn ra bên ngoài không hiếm những chuyến tàu di tản bất hợp pháp từ Trung Đông, Bắc Phi bị chết trên biển khi trên đường đi tới Châu Âu. Hàng ngàn người bám hàng rào biên giới Mehico và Mỹ tìm sơ hở của cảnh sát để leo vào đất Mỹ. Nạn mua bán lao động rẻ mạt, đối xử như nô lệ ở nhiều nước, không phải chỉ với người Việt Nam. Khi nhìn những hình ảnh phụ nữ, trẻ em các nước Trung Đông bị chết trôi dạt vào bờ biển thì số người Việt vẫn còn có tiền để thuê bọn lái buôn, không phải liều mạng chết trên biển. Thảm cảnh đó còn tang thương hơn nhiều. Cũng phải thấy rằng trong số nhiều người ra đi hiện nay không hẳn vì cùng cực, vì mưu sinh mà vì họ còn muốn làm giàu thật nhanh, bất chấp nguy hiểm, bất chấp pháp luật. Người ta bỏ ra bạc tỉ để ra đi chấp nhận đánh cược mạng sống của mình khi chưa biết tương lai phía  trước là cái gì! Không hề biết lừa đảo, buôn bán người quốc tế đối xử ra sao, miễn là nghe ai đó dụ dỗ là bỏ tiên đi theo cho bằng được? Dù là tiền vay mượn hay vốn tự có thì đó là một khoản không nhỏ, khoản vốn cực lớn mà hàng triệu gia đình người Việt mơ cũng khó thấy. Với số tiền đó bỏ ra để kinh doanh ngay trên mảnh đất quê hương có thể có cuộc sống không  giàu sang nhưng không đến nỗi “cùng kiệt”. Người ta chỉ  nhìn vào những làng xã mà ở đó những ngôi nhà to, đầy đủ tiện nghi, có ô tô đắt tiền do con cái nước ngoài chuyển về rồi rỉ tai mách nước cho nhau tìm cách ra đi đổi đời. Đổi đâu chưa thấy nhưng tính mạng, cuộc sống lầm than nơi “thiên đường” là có thật. Những vùng cao, vùng xa cuộc sống của người dân còn vất vả hơn nhiều, nhưng người ta vẫn bám trụ, chắt chiu từng cân thóc, củ khoai để giữ hồn nơi chôn rau cắt rốn. Đó là điều mới đáng trân trọng.

Ra đi bất hợp pháp là bài toán không có đáp số, không nhìn thấy tương lai. Xin lỗi thắp nén hương cho những người xấu số, nhưng cũng cảnh báo với những người còn tiếp tục ôm ảo vọng. Hàng chục triệu con người trong một đất nước có cách nghĩ, cách làm khác nhau, nhà nước không thể can thiệp vào cuộc sống riêng tư. Tuy nhiên, không thể vì mù quáng thiếu kiến thức để rồi những kẻ bồi bút chính trị lấy đó để bôi bác chế độ, xuyên tạc sự thật. Việt Nam đang là một nước hòa bình, đời sống của người dân chưa giàu có nhưng so với vài chục năm về trước đã là giấc mơ. Nhà nước có nhiều chính sách, chủ trương hết sức thiết thực, nhân văn hỗ trợ cho người nghèo. Đó là cả một sự cố gắng, không thể nói nhà nước, xã hội bỏ rơi bất cứ ai.

 Những kẻ to miệng có đóng góp cho xã hội  được bao nhiêu, nếu không thì đừng lên giọng xuyên tạc, dạy đời. Không thể đổ lỗi cho nhà nước một cách hồ đồ như vậy được.

NGUYỄN  AN  HÒA