Người phụ nữ Huế tiêu biểu vinh dự hai lần được gặp Bác Hồ
Có rất nhiều câu chuyện cảm động của những người con ưu tú của dân tộc đã dâng hiến trọn tuổi thanh xuân hoặc hy sinh một phần thân thể của mình cho sự nghiệp độc lập tự do của dân tộc đã vinh dự được gặp Bác Hồ.
Câu chuyện dưới đây là hồi ký của bà Nguyễn Thị Hường, sinh năm 1926 người làng Dạ Lê, xã Thủy Vân, huyện Hương Thủy (nay là phường Vỹ Dạ, thành phố Huế), người phụ nữ Huế tiêu biểu trong kháng chiến may mắn và vinh dự được gặp Bác Hồ 2 lần.
Trong hồi ký của mình, bà chia sẻ, một đời người có biết bao kỷ niệm, nhưng kỷ niệm sâu sắc nhất còn đọng mãi, đó là hai lần bà được vinh dự gặp Bác Hồ.
Bây giờ kể lại, bà cứ bồi hồi, xúc động như đang nâng niu trong tay một vật gì thiêng liêng, quý báu, chỉ sợ cánh tay không giữ được trọn vẹn. Bà chỉ sợ nhớ không hết, ghi không đúng hình ảnh Bác Hồ trong những ngày đầy ánh sáng của cuộc đời.
Năm 1968, bà bị thương được chuyển ra miền Bắc điều trị. Lúc bấy giờ bà là Bí thư Chi bộ chợ Đông Ba. Trong suốt những năm chiến tranh ác liệt tại chiến trường Trị Thiên Huế, cuộc sống luôn cận kề giữa sống và chết, nhưng bà vẫn tuyệt đối tin tưởng sự thắng lợi tất yếu của cách mạng. Bà chỉ mơ ước một điều duy nhất là sau này nước nhà hoàn toàn thống nhất, bà sẽ được phép ra thăm Thủ đô Hà Nội, trái tim của cả nước. Vậy là, mơ ước của bà nay đã thành hiện thực.
Khi đang nằm an dưỡng tại Bệnh viện Bạch Mai thì một tin vui đến với bà: Bà nhận được giấy mời đi dự lễ Quốc khánh 2/9 tại Quảng trường Ba Đình. Cầm giấy mời trong tay bà cứ băn khoăn suy nghĩ, đi bằng cách nào, vì từ Bệnh viện Bạch Mai về Ba Đình cũng khá xa, nhưng điều làm bà hết sức vui mừng khi nghĩ rằng thế nào tôi cũng nhìn thấy Bác Hồ trong buổi lễ. Với niềm tin ấy, người bà cứ bồn chồn, hồi hộp, ngóng trông suốt cả ngày đêm không sao ngủ được. Sáng hôm sau, bà dậy rất sớm, y phục chỉnh tề thì được tin đồng chí Trần Duy Hưng, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội cho xe lên đón về hội trường.
Xe đưa bà đến hội trường vào lúc 6 giờ 30. Bà đang loay hoay tìm chỗ ngồi thì một đồng chí bảo vệ đến bên hỏi:
- Mẹ đưa giấy mời đây, com tìm chỗ cho.
Bà đáp:
- Thôi tôi ngồi đây cũng được, nhưng đồng chí bảo vệ không chịu, mời bà sang phòng khách. Bà ngồi được một lát thì cánh cửa bên bật mở và Bác bước vào. Bà sung sướng la lên: Bác đây rồi! Bác đây rồi! Và chạy tới ôm chân Bác.
Bác liền nâng bà dậy rồi hỏi:
- Thế cháu không khóc à?
Bà trả lời Bác:
- Dạ thưa Bác, trong chiến đấu đã tôi luyện cháu trở thành người “sắt đá” rồi nên cháu không khóc, khi nào chúng cháu xa Bác rồi mới khóc.
Bác thăm hỏi tình hình sức khỏe của bà. Bà nói mình đang điều trị ở bệnh viện, Bác liền nói: “Nhà thương chứ sao lại bệnh viện”. Bà vô cùng ngạc nhiên nhưng đồng thời cũng kịp hiểu rằng người Huế thường quen gọi “bệnh viện” là “nhà thương”.
Bác nói tiếp:
- Hiện giờ ở Huế có còn những gánh chè chồng từng chén lên nhau nữa không? Bà vội thưa:
- Dạ thưa Bác còn ạ!
Ôi! Sau bao năm xa Huế, bận trăm công ngàn việc, vậy mà Bác vẫn còn nhớ đến những đặc sản Huế và những danh từ, thuật ngữ rất Huế ấy.
Vừa lúc ấy đồng chí bảo vệ dẫn hai chị người Nam bộ là chị Nguyễn Thị Chơn và chị Duy Liên cùng với một số đồng chí khác bước vào. Bác ân cần hỏi thăm sức khỏe từng chị, rồi Bác tươi cười hỏi:
- Các cô, chú có thích chụp ảnh không? Chúng tôi đồng thanh đáp:
- Dạ thưa Bác, có ạ!
Bác quay sang gọi chú thợ ảnh tới nói:
- Chú chụp cho Bác một kiểu cho thật đẹp nghe.
Bà được ngồi gần bên Bác được mân mê, sờ nắm tay Bác, thấy khuôn mặt Bác da đồi mồi, bà nói:
- Thưa Bác, ai có da nổi nhiều đồi mồi thì sẽ sống lâu.
Bác nhìn bà, cười nói:
- Cháu có học nghề thầy tướng à? Học từ bao giờ thế?
- Dạ thưa Bác, cháu nghe người ta nói vậy.
Chúng tôi tất cả đều cười vang.
Lúc đó đồng chí Phạm Văn Đồng bước vào mời Bác chuẩn bị ra hội trường. Bác ra hội trường trong tiếng vỗ tay vang dội của mấy trăm con người và bảo: Các cô, các chú hãy ngồi xuống. Và Bác cũng ngồi. Đồng chí Phạm Văn Đồng nói: Nghe các đồng chí miền Nam ra an dưỡng nên Bác muốn thăm sức khỏe và muốn nghe các đồng chí kể chuyện chiến đấu ở miền Nam.
Cả hội trường im phăng phắc vì không kịp chuẩn bị nên ai cũng bối rối. Một lúc sau có một em bé khoảng 13 tuổi đứng lên. Em bước lên đứng trên bục, mắt hướng về phía Bác. Em không nói gì. Đồng chí Phạm Văn Đồng giục: Cháu hãy kể chuyện cho Bác nghe đi. Em nói: Chuyện chiến đấu của cháu thì rất dài, cháu không kể hết, cháu lên đây chỉ muốn được ôm hôn Bác thôi. Nghe vậy, Bác đứng dậy bước đến, hai Bác cháu ôm hôn nhau trong tiếng cười và vỗ tay vang dậy.
Sau khi trở về lại bệnh viện, mặc dù chưa khỏi hẳn, bà cũng đã viết đơn xin trở lại chiến trường Thừa Thiên.
Lần thứ hai được gặp Bác Hồ là dịp bà vinh dự thay mặt phụ nữ Huế cùng phái đoàn anh hùng, dũng sĩ diệt Mỹ miền Nam ra thăm miền Bắc. Cùng đi với bà có các chị Kan Lịch, chị Xuân người Hương Trà và một vài chị nữa.
Trong lần gặp này bà vẫn nhớ và khắc ghi mãi:
Xe đưa chúng tôi đến nhà khách Chính phủ vào một ngày mùa đông trời xe lạnh năm 1968. Khi chúng tôi vừa bước xuống xe thì đã thấy Bác từ trong nhà khách bước ra giơ hai tay đón chúng tôi. Chúng tôi ùa tới vây quanh Bác, rối rít hỏi thăm sức khỏe của Bác. Không khí buổi gặp mặt vô cùng cảm động. Bác chăm chú nhìn mọi người, hỏi thăm sức khỏe và nói chuyện thân mật với chúng tôi như người cha lâu ngày đi xa, nay mới gặp lại đàn con thân yêu của mình. Lần ấy, tôi thấy Bác gầy đi nhiều lắm. Đôi mắt vẫn sáng hiền từ như thế, nhưng đôi gò má của Bác cao hơn, khuôn mặt của Bác không được đỏ thắm hồng hào mà xuất hiện nhiều đồi mồi hơn, dáng đi không còn nhanh nhẹn như trước.
Sau khi nói chuyện, một đồng chí thay mặt chúng tôi chúc sức khỏe Bác, Bác mỉm cười bảo:
- Các cô, các chú định chúc sức khỏe Bác phải không? Thôi, các cô, chú cứ làm công tác cho thật tốt, chiến đấu giỏi thì Bác khỏe.
Tất cả chúng tôi không ai ngờ rằng đó là lời căn dặn cuối cùng của Bác. Mấy tháng sau Bác vĩnh biệt chúng ta, ra đi mãi mãi để lại “muôn vàn tình thương yêu” cho con cháu. Hôm được tin Bác từ trần, tôi vô cùng đau xót.
Bác đã đi xa, nhưng tôi vẫn nhớ mãi hình bóng Bác và những lời dạy của Bác. Từ ấy đến nay tôi đã đi theo Đảng, theo Bác, vẫn không bao giờ quên những lần được may mắn gặp Bác, như là những kỷ niệm sâu sắc nhất của đời tôi.
Vinh dự hai lần được gặp Bác Hồ là những kỷ niệm sâu sắc nhất của cuộc đời bà Nguyễn Thị Hường - một thương binh, một phụ nữ Huế tiêu biểu trong kháng chiến. Nay bà không còn nữa (bà mất năm 1993), nhưng chúng tôi giới thiệu hồi ký vinh dự được gặp Bác Hồ của bà đến đông đảo bạn đọc như một lời tri ân gửi đến bà và những người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến đã không tiếc máu xướng máu của mình hay âm thầm chịu đựng những mất mát đau thương (chồng - con hy sinh) vì một Việt Nam hòa bình, độc lập và thống nhất. Các bà, các mẹ, các chị là những bông hoa bất tử trong vườn hoa dân tộc Việt Nam.
https://huengaynay.vn/chinh-tri-xa-hoi/nguoi-phu-nu-hue-tieu-bieu-vinh-du-hai-lan-duoc-gap-bac-ho-165310.html