KHÔNG THỂ VIN CỚ HÒA HỢP, HÒA GIẢI DÂN TỘC ĐỂ BÊNH VỰC HÀNH VI VI PHẠM PHÁP LUẬT NHÀ NƯỚC

Hòa hợp, hòa giải dân tộc là chủ trương có ý nghĩa của Đảng, Nhà nước ta, đồng thời đáp ứng nguyện vọng chính đáng của đồng bào trong nước và kiều bào ở nước ngoài; cả dân tộc đoàn kết cùng xây dựng một nước Việt Nam thịnh vượng, phát triển. Thế nhưng, lợi dụng chủ trương hòa hợp, hòa giải dân tộc đã không ít người cố tình có những hành vi vi phạm pháp luật Nhà nước Việt Nam, điều đáng nói là đã có một số cán bộ, đảng viên với nhiều lý do khác nhau đã tỏ ra dễ dãi, “chép miệng cho qua” đối với những hành vi sai trái, ảnh hưởng đến độc lập, chủ quyền, sự bền vững của chế độ xã hội, sự tôn nghiêm của pháp luật Nhà nước.

Hòa hợp nhưng cán bộ, đảng viên không vì tình cảm cá nhân mà đánh mất lý trí!

Mới đây, sự việc tập sách “Cõi Nhớ” của ông Hồ Đăng Định – một cựu sỹ quan quân đội VNCH, đã định cư tại Mỹ theo diện H.O được Nhà xuất bản Đà Nẵng cấp giấy phép xuất bản, đồng thời Liên hiệp các Hội VHNT tỉnh Thừa Thiên Huế tổ chức buổi ra mắt. Đáng nói, trong buổi ra mắt này, tác giả đã ký tặng nhiều người trong khi chưa có giấy phép phát hành. Sự việc được nhiều văn nghệ sĩ, đôc giả phát hiện tập sách có những nội dung không phù hợp, ảnh hưởng đến chính sách đại đoàn kếtdân tộc, xuyên tạc lịch sử cách mạng của dân tộc khi có ý tôn vinh chế độ và quân đội tay sai Mỹ ngụy. Hơn nữa, phần lớn nội dung của “Cõi Nhớ”  chính là tập bản thảo trước đây ông Hồ Đăng Định gửi đến Nhà xuất bản Thuận Hóa để xin giấy phép nhưng Nhà xuất bản Thuận Hóa đã từ chối nhiều người tỏ ra khó hiểu cũng với nội dung nhạy cảm về chính trị ấy đến nay nó nghiễm nhiên đã “lọt sàn” khâu thẩm duyệt và được cấp giấy phép xuất bản? Chúng tôi không bàn về quá khứ của bất kỳ một cá nhân nào (vì hơn ai hết chúng tôi ủng hộ chính sách hòa hợp, hòa giải dân tộc của Đảng, Nhà nước ta)  mà chỉ đề cấp đến một hiện tượng mà theo chúng tôi đã đến lúc báo động. Khi cơ quan chức năng “tuýt còi”, báochí và dư luận vào cuộc phản ánh về tập sách “Cõi Nhớ” thì một số cá nhân là bạn bè, người quen với tác giả và không ít trong đó là những cán bộ, đảng viên đương chức và hưu trí tỏ ra “khó chịu”, không đồng tình  cho rằng với cách “hành xử” của cơ quan chức năng với ông Hồ Đăng Định là không thể hiện thiện chí của Nhà nước trong việc hòa hợp, hòa giải dân tộc, thậm chí là thách thức “làm chi nhau?”,…  Có thể với họ đây là một việc làm bình thường và chẳng phương hại gì đến thể chế và xã hội? Thế nhưng đó là nhận định chủ quan, xuất phát từ tình cảm cá nhân mà không hoàn toàn thuộc về lý trí, không đứng về góc độ quản lý Nhà nước và trách nhiệm của cán bộ, đảng viên, của côngdân bởi trong những người đứng ra bênh vực, bảo vệ cho ông Hồ Đăng Định đã có người từng được in tác phẩm, được phát hành rộng rãi, là nhà quản lý văn hóa nghệ thuật của địa phương,  có thể tác giả không nắm được các quy định của Nhà nước  về lĩnh vực xuất bản thì những người này cũng không thể từ chối việc tư vấn, giúp đỡ để tác giả làm đúng các quy định của pháp luật, đồng thời, cần nghiêm túc nhìn nhấn bản chất vấn đề chứ không thể để tình cảm lấn át lý trí, bất chấp sự thật để bảo vệ cái sai trái.

Đối với ông Hồ Đăng Định, nếu chấp hành đúng các quy định của pháp luật thì không một ai có thể ngăn cản lòng thành với quê hương của ông, thế nhưng việc làm của ông Hồ Đăng Định và những người ủng hộ đã không thể hiện sự tôn trọng, sự mong muốn hòa giải, hòa hợp dân tộc, ngược lại là một tiền lệ xấu đển những cá nhân khác lợi dụng để chà đạp sự tôn nghiêm của pháp luật Nhà nước Việt  Nam.

Các cơ quan chứng năng cần siết chặt quản lý quy trình, thủ tục, cấp phép đối với các tác phẩm có nội dung nhạy cảm về chính trị đồng thời tăng cường công tác quản lý cán bộ, đảng viên không để mơ hồ, dễ dãi với những hành vi vi phạm pháp luật Nhà nước.

MINH ĐỨC