CHA NGUYỄN VĂN KHẢI HÃY SỚM THỨC TỈNH

Vừa qua, bên lề Hội Nghị Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế 2023 tại Washington D.C, Hoa Kỳ, Đinh Ngọc Tuyết, thành viên của Tổ Chức Vận Động Cho Đức Tin và Công Lý tại Việt Nam đã tranh thủ phóng vấn cha Nguyễn Văn Khải về vấn đề tự do tôn giáo và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.

Những nội dung cha Nguyễn Văn Khải chia sẻ chẳng có gì mới mẻ vì ở nhiều diễn đàn khác, cha cũng thường xuyên cung cấp các thông tin phiến diện một chiều, phán xét thiếu khách quan về đất nước, con người Việt Nam.

Một trong những điểm chung trong các phát ngôn của cha Khải đó là nội dung quá cũ kỹ để củng cố cho quan điểm cực đoan của mình, cha lấy hàng loạt các dẫn chứng từ thời bao cấp và sau đổi mới với những khuyết điểm, nóng vội, chủ quan trong phát triển đất nước.

Đặc biệt, với lối tư duy cực đoan tôn giáo, cha còn trở thành một nhà bình thơ, văn, phân tích cương lĩnh đổi mới một cách hằn học, nhào nặn một hình ảnh méo mó, xấu xí về đất nước, con người Việt Nam trước bạn bè quốc tế. Trong khi đó, hàng loạt các thành tựu trong phát triển kinh tế, đời sống của đất nước, nhân dân Việt Nam trong 3 thập kỷ gần đây không hề được cha nhắc đến.

Đây là một động thái cho thấy rõ sự quay lưng lại với đất nước, với dân tộc của cha Nguyễn Văn Khải. Nếu là một người yêu nước, cha cần có đánh giá khách quan, đầy đủ, toàn diện hơn. Còn những gì cha đã phát ngôn trước cơ quan báo chí quốc tế cho thấy rõ cha đang bôi nhọ dân tôc chúng ta, phủ nhận sự phát triển của đất nước... Và chung quy lại cũng là để thỏa mãn sự thù hận với chế độ cộng sản sẵn có trong tâm thức cha Khải.

Chính vì thế, sau khi sang Roma tu học, cha Khải đã lộ rõ nguyên hình của một con rối trong tay các cá nhân, tổ chức thiếu thiện chí với Việt Nam sai khiến để nói xấu chế độ, cổ xúy cho các quan điểm cực đoan.

Theo đuổi con đường đó, cha Khải ắt sẽ gặp phải những tai ương mà những người chống phá đất nước ở nước ngoài đã từng gánh chịu khi những vốn liếng về sự chống đối cũng sẽ cạn dần thì giá trị lợi dụng cũng chẳng còn, khi đó cha Khải sẽ chịu chung số phận như những con rối “hết đát” bị ông chủ quẳng vào một góc xó xỉnh nào đó.