44 NĂM VẪN MỘT KIẾP CHÍ PHÈO

20/04/2019 / GÓC CHIA SẺ

Vậy là đã tròn 44 năm kể từ tháng 4/1975, họ những kẻ đã rũ bỏ quê hương để ra đi và cũng là 44 năm họ bán Tổ quốc mình một lần nữa như cách gã Chí Phèo bán lương tâm để lấy tiền mua rượu!

44 năm chấp nhận sống không Tổ quốc

Đại thắng mùa xuân năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, quân và dân ta đã kết thúc cuộc trường kì 21 năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, 30 năm chiến tranh vệ quốc vĩ đại, cả nước bắt tay vào công cuộc xây dựng CNXH. Thế nhưng trái ngược với ý chí của toàn dân tộc đã không ít những cán binh, dân chính chế độ cũ với tư tưởng bảo thủ, căm thù những người cách mạng đã “cướp đoạt” sự giàu có của họ được Mỹ ngụy ban phát hoặc bị bộ máy tuyên truyền tâm lý chiến, nói xấu về những người Cộng sản, vì không quen với khổ cực của đất nước trong những ngày đầu giải phóng. Họ đã tìm đường trốn chạy ra nước ngoài với những cái tên mỹ miều “thuyền nhân Cộng sản” hay “tị nạn Cộng sản”,...

Nhưng cuộc sống tại xứ người đâu phải dễ dàng, ở đó không một chính quyền, một tổ chức nào cũng không thể nuôi báo cô họ cả đời. Nếu như ở lại Việt Nam dù còn khó khăn thì họ vẫn có quyền công dân, có nhà cửa, có công ăn việc làm đoàng hoàng thế nhưng ở đây để đổi lấy miếng ăn họ đành phải bán Tổ quốc của mình mà không được phép lưỡng lự. Các hội đoàn, đảng phái chống Cộng mọc lên như nấm, biết bao nhiêu ông chủ tịch đảng này đảng nọ ra đời tất cả đều cùng gào lên một kịch bản “chống Cộng sản Việt Nam”, Việt Nam “không có tự do, dân chủ, nhân quyền”, “Việt Nam bán nước cho Trung Quốc”,... nói chung với những con người này mọi thứ xấu xa nhất, đê hèn nhất đều dành cho Việt Nam. Họ cứ tưởng tượng ra tất cả mọi thứ họ có thể tưởng tượng, họ gào rú đủ điều như Chí Phèo rạch mặt ăn vạ mỗi khi có bất kỳ một sự hiện diện của Cộng sản Việt Nam như những cuộc đấu cờ một bên là lá cờ đỏ sao vàng tung bay ngạo nghễ tại ban công tòa thị chính còn dưới đường là một dúm người già cố gắng nâng lá cờ vàng ba sọc đỏ của một chế độ thối nát, đã bị lịch sử đào thải, miệng gào lên “get out! get out!” khiến ai cũng phải phì cười “đã ăn mày mà còn đòi làm cao!”. Hễ bất kỳ một lãnh đạo của Việt Nam công tác ở nước ngoài, ngay lập tức những người “quốc gia chống Cộng” đi biểu tình để “Cộng sản run sợ” họ xem biểu tình như một nghề để kiếm ăn, đúng vậy, họ ngoài công việc chính là đi nhặt ve chai thì biểu tình mới kiếm được ổ bánh mì, thật ra những người có công việc đoàng hoàng họ không quan tâm đến những trò lố lăng trên bởi một phần họ không có thời gian, họ không quan tâm đến chính trị, chỉ có những người vô gia cư, những người già bị con cháu ruồng bỏ, không chu cấp kinh tế và những kẻ chống phá trong nước mới sang vì để tiếp tục đánh bóng tên tuổi và kiếm chút đỉnh trước khi hết hạn sử dụng mới tham gia những cuộc “biểu tình thị uy làm cho Việt Cộng sợ”. Nhìn tấm gương của “luật sư nhặt rác” Bùi Kim Thành sẽ rõ!

Phản động Bùi Kim Thành đi nhặt rác để ... chống Cộng

Đối với những kẻ có chút tiền, vẫn tham danh vọng cho dù là danh hão liền đẻ ra những “chính phủ lâm thời”, “chính phủ lưu vong” hay những “thủ tướng”, “tổng thống” thậm chí là “đại quốc sư”,... điều đáng nói những “chú phỉnh” này đã lừa đảo được tiền của không ít đồng bào làm ăn chân chính ở hải ngoại và trong nước, với những danh từ mĩ miều, những lời giới thiệu hoành tráng về những ban bệ, bộ này, quân lực nọ, những lời hứa hẹn hết ngày này, tháng nọ sẽ về “giải phóng Việt Nam”, những cuộc “diễu binh súng nhựa” của một mống người già cả đi đứng còn không vững khiến nhiều người lắc đầu ngao ngán. Tuy vậy, nếu khước từ những cuộc đi quyên góp của các nhóm “chú phỉnh” này thì đừng hòng làm ăn được, họ sẽ bị vu là “Cộng sản nằm vùng”, tốt nhất là bố thí ít đồng cho yên, nhưng có quá nhiều “chính phủ” họ biết “trung thành” với ai đây? “Chính phủ Quốc gia Việt Nam lâm thời” của ông Đào Minh Quân, hay “Chính phủ lâm thời VNCH” của ông Trần Dân, nay lại thêm “Chính phủ VNCH lưu vong”,.... Việc này không phải bịa, từ những năm 80 Đảng Việt Tân đã là tổ chức khủng bố và bảo kê, cướp tiền của đồng bào ở Mỹ, cho đến nay vẫn làm ăn kiểu xã hội đen đấy thôi (tất nhiên trừ những khu của người da trắng và ngườiTàu).

44 năm chưa một lần về đất nước để thấy kỳ tích “xóa nghèo đói, vượt lạc hậu” của Đảng và Nhà nước Việt Nam, họ cứ đinh ninh những hình ảnh ngày xửa ngày xưa trong đầu bảo thủ. Một cựu Thiếu úy Thủy quân lục chiến - trước là một phần tử chống Cộng nhiệt tình khi về đến sân bay Tân Sơn Nhất đã hết sức sửng sốt trước một thành phố Hồ Chí Minh, một Việt Nam “không tưởng”, ông ta đã bật khóc nức nở, xin lỗi tất cả vì những hành động của mình. Đó là tấm gương để những gã Chí Phèo, những kẻ “bán nước không cần văn tự” suy ngẫm về cuộc đời và việc làm của bản thân trước khi quá muộn!

MAI PHƯƠNG