VÀI SUY NGHĨ VỀ DƯ LUẬNĐẶC KHU KINH TẾ

14/06/2018 / BLOG PHẢN BIỆN

 

Những ngày gần đây thông tin xoay quanh dự thảo luật đặc khu kinh tế được truyền đi liên tục trên mạng xã hội. Hàng trăm bài viết phân tích về cái được,cái mất nếu luật được thông qua  và  triển khai trên thực tế. Khánh quan đánh giá thì những bài viết ủng hộ cũng có cái  lý đúng,những bài viết phản ứng cũng có lý lẽ theo suy luận riêng. Nhưng nguy hại nhất là những bài viết mang tính kích động,tẩy chay và kêu gọi xuống đường biểu tình chống đối.

Người viết bài này thì có suy nghĩ khác một chút: ủng hộ là cơ bản và băn khoăn với một vài nội dung,nhưng ghét nhất cái đám “Dân chủ nửa mùa” chưa hiểu gì mà đã lên tiếng dạy đời. Theo thông tin thì không phải Việt nam và nhiều nước đã xây dựng các Đặc khu kinh tế(có thể tên gọi có khác nhau) với trên 4500 địa điểm của 140 Quốc gia trên Thế giới. Như vậy Đặc khu kinh tế là vấn đề toàn cầu,là nhu cầu phát triển chung, không phải cứ muốn là có. Lại càng không phải ý chí riêng của tầng lớp lãnh đạo mà là sự phát triển của Quốc gia. Với quy mô nhỏ thì Việt nam cũng đã có 7 khu kinh tế ven biển và hàng trăm khu kinh tế,khu công nghiệp do địa phương quản lý.Như vậy thì nhu cầu về phát triển đòi hỏi phải xây dựng các Đặc khu kinh tế là đương nhiên.

      Luật chưa được thảo luận trước Quốc hội,dĩ nhiên còn có thay đổi,bổ sung khi mà luật mới chỉ được Bộ Kế hoạch đầu tư dự thảo. Sẽ còn được bàn luận nhiều vì đây là lần đầu tiên làm luật  chế định cho Đặc thù kinh tế. Nhiều luồng ý kiến phản đối  nêu ra đều có lý khi mà chúng ta đang mò mẫm học hỏi các mô hình tốt của các nước làm ăn có hiệu quả. Có thể áp dụng vào điều kiện của Việt nam sẽ phù hợp hoặc không phù hợp. Cái chính là phải biết lựa chọn mô hình và đồng vốn chi ra có hiệu quả hay không mà thôi. Ở đây xin có đôi điều cần trao đổi..

Một là,Ba đặc khu nằm ở các vị trí chiến lược về quốc phòng của Việt Nam,lại có yếu tố biển đảo rất nhạy cảm. Như vậy vấn đề quốc phòng phải được đặt lên hàng đầu,tính toán cho hết yếu tố phòng thủ,nhất là Vân đồn và Vân phong. Cả 2 nơi này sẽ là cửa ngõ từ Biển đông vào đất liền nước ta nằm ở 2 vùng chiến lược. Lịch sử đã ghi nhận không ít lần cha ông ta đã phải chặn giặc từ Vân đồn và đã chiến thắng nhưng không tránh khỏi mất mát hy sinh. Vân phong với Vũng rô là yết hầu hiểm yếu ở miền trung.Trong chiến tranh chống Mỹ với  những Đoàn tàu không số của Hải quân Việt nam đã  vận chuyển hàng ngìn tấn  vũ khí vào Miền Nam,góp phần làm nên chiến thắng. Phú quốc là đảo lớn tiền tiêutrong vùng vịnh Thái lan. Như vậy các đảo,vịnh đều là những tuyến phòng thủ có ý nghĩa chiến lược nếu chiến tranh diễn ra từ biển.

Hai là,vấn đề xã hội gắn với chủ quyền dân tộc khi các khu vực trên cho thuê với thời hạn lên đến 50 năm hay 99 năm. Chúng ta phải lường trước khi nhà đầu tư vào sẽ kéo theo nhân công là công dân của họ với số lượng lớn,sinh sống qua nhiều đời,con cháu họ kết hôn với người Việt trở thành cư dân như bản địa và không thể tránh khỏi định cư lâu dài. Có thể sẽ phát sinh đội quân thứ 5 mà âm mưu bành trướng của họ đã có từ lâu nay. Đó là thực tế cần cân nhắc và trong luật phải quy định chặt chẽ tránh hậu họa lâu dài cho an sinh xã hội,văn hóa của dân tộc,cho quốc phòng,an ninh. Đây thực chất là cuộc “chiến tranh mềm” ,mọi sự cảnh giác của chúng ta sẽ không thừa.

Ba là,chúng ta đang rất thiếu vốn,nợ công đang ở mức cao,chi ra hơn 1,5 triệu tỉ tiền đầu tư cho 3 Đặc khu kinh tế không phải là nhỏ trong điều kiện hiện nay. Ngân sách nhà nước chi đầu tư lớn trong khi thu hồi cho ngân sách từ thuê đất,chính sách giảm thuế và nhiều ưu đãi cho nhà đầu tư trong nhiều nămsẽ là bài toán cần cân nhắc cho Chính phủ. Đặc khu kinh tế không phải là cái bao đựng tiền,không phải mỏ vàng vô tận,lại càng không phải tập đoàn nào đến làm ăn đều có hiệu quả để chúng ta có được tiền thuế. Đã làm Đặc khu kinh tế thì phải tính (trên thực tế) về hiệu quả kinh tế,không phải làm ra cho có. Nhìn lại các khu kinh tế,khu công nghiệp ở các địa phương trong những năm qua để rút bài học cho 3 đặc khu mới.

Bốn là,trong khi dự thảo luật chưa đưa ra thảo luận trước Quốc hội,chưa công bố trên phương tiện thông tin nhưng những nội dung không chính thống đã lan truyền ra bên ngoài gây hiểu nhầm cho các tầng lớp nhân dân. Những người có ý đồ chống đối đã khuếch trương nội dung nhạy cảm,suy diễn xuyên tạc theo ý kiến chủ quan về bản chất của dự luật kinh tế làm cho nó trở thành vấn đề chính trị không đáng có. Phức tạp hơn nữa khi một số “nhà dân chủ” kêu gọi ký tên kiến nghị,thậm chí còn “phát động biểu tình toàn quốc” chống lại dự luật làm cho vấn đề được “chính trị hóa” hết sức nghiêm trọng. Lẽ ra những dự thảo luật có tính nhạy cảm cần được thông tin,giải thích sớm cho toàn dân hiểu được,ngay cả khi mạng xã hội lan truyền rầm rộ nhưng các cơ quan truyền thông không lên tiếng giải thích để rồi thông tin bất lợi đi quá xa….

Thông tin trên mạng xã hội không phải là chính thống,nhưng dù sao đây là tiếng nói của người dân. Dân biết,dân bàn là chủ trương lớn của nhà nước ta,cần thiết cần chọn lọc những nội dung xây dựng có lý ,có tình để điều chỉnh luật cho chặt chẽ,hợp lý ,mang tính hiệu quả lâu dài. Những kẻ lợi dụng coi đây như một cái cớ để phát động chống đối cực đoan cần phải nghiêm trị,giữ kỷ cương phép nước. Thậm chí khi Quốc hội chậm biểu quyết thông qua cũng phải là từ sự cân nhắc cẩn thận,chu đáo chứ không phải vì một số kẻ quen thói phá bĩnh.

NGUYỄN PHƯỚC KHÁNH